Mắc bẫy trên đồi nhà thờ màu đỏ

Mắc bẫy trên đồi nhà thờ màu đỏ

Giới thiệu truyện Mắc bẫy trên đồi nhà thờ màu đỏ 

Mắc bẫy trên đồi nhà thờ màu đỏ là một truyện ngắn mang màu sắc phiêu lưu – tâm lý – tuổi mới lớn, kể về hành trình dở khóc dở cười của một cô bé 1m50, mê áo thun vàng cốm, giày đỏ và khát vọng trở thành nhạc sĩ hát rong bất chấp mọi lời cằn nhằn, cảnh báo và cấm đoán của người lớn.

Tổng hợp đọc truyện đem khuya Sột Soạt trên youtube Sột Soạt Stories

Truyện bắt đầu từ một lời nhắn kỳ lạ trong cuốn sổ nhỏ:

“Hãy đi tìm người nhạc sĩ già, người ca ngợi cỏ cây và biển của thành phố,
ngắm nhìn chim chóc và quan sát ánh mặt trời từ lúc trên đỉnh cao
đến khi dời gót xuống dòng nước lạnh.”

Câu dặn của ông bác đặt nền móng cho một cuộc phiêu lưu dẫn cô bé đến ngọn đồi nhà thờ màu đỏ – nơi những điều tưởng như đẹp đẽ lại ẩn chứa chiếc “bẫy” tinh vi dành cho những tâm hồn ngây thơ đang muốn thoát khỏi ngôi nhà, gia đình và cả tuổi thơ của chính mình.

Tóm tắt truyện Mắc bẫy trên đồi nhà thờ màu đỏ

Nhân vật chính – cô bé nhỏ nhắn, cá tính rực rỡ, mê nghệ thuật – quyết định rời nhà để “chu du thiên hạ”, hát rong và sống cuộc đời tự do như trong mơ. Cô giấu đôi giày đỏ yêu thích xuống đáy balô, mặc kệ lời cảnh báo của mẹ:

“Mặc đồ màu xám đi con. Đừng nổi bật. Con mà sặc sỡ thế là gặp chuyện ngay đó!”

Nhưng cô bé tin rằng nghệ sĩ sinh ra là để rực rỡ. Cô tưởng tượng mái tóc dài quắp lọn, ôm đàn, đi hát ở những phương trời xa, kiếm tiền qua chiếc nón nằm dưới chân.

Đêm cuối trước khi đi, cô háo hức đến mức không ngủ được. Trong đầu chỉ có hình ảnh người nhạc sĩ già mà ông bác bảo cô phải đi tìm, và lời dặn đầy ẩn ý trong cuốn sổ cũ.

Cô bé lên xe đò với trái tim phấn khích, mang theo những giấc mơ đẹp, quyết tâm phiêu lưu để mẹ “sợ xanh mặt”, không còn cằn nhằn.

Nhưng đồi nhà thờ màu đỏ – nơi cô tin rằng sẽ bắt gặp người nhạc sĩ ấy – lại không đơn giản như cô tưởng. Những dấu hiệu mơ hồ từ lời dặn, những sự kiện kỳ lạ, những con người mập mờ và cảm giác bị ai đó “dắt mũi” từng bước… tất cả hợp lại thành chiếc bẫy vô hình đang chờ cô.

Mắc bẫy trên đồi nhà thờ màu đỏ không chỉ là một chuyến đi sai hướng – mà còn là hành trình để cô bé lạc giữa ranh giới của mơ mộng và hiểm nguy, của ngây thơ và hiện thực, của tự do và sự thao túng.

Tác giả truyện Mắc bẫy trên đồi nhà thờ màu đỏ

Tác giả là người có phong cách viết trẻ trung, tinh nghịch nhưng vẫn giàu tầng nghĩa, thường khai thác:

  • tâm lý tuổi mới lớn,

  • những xung đột giữa tự do cá nhân và ràng buộc gia đình,

  • sự va chạm giữa mơ mộng và đời sống thực,

  • hình ảnh ẩn dụ mang màu sắc hoang đường – biểu tượng.

Giọng kể tự nhiên, dí dỏm, thỉnh thoảng lấp lánh nỗi buồn, khiến tác phẩm trở nên vừa tươi sáng vừa ám ảnh.

(Nếu bạn muốn đặt tên tác giả hoặc xây dựng hồ sơ tác giả chuẩn SEO, mình có thể bổ sung.)

Bố cục truyện Mắc bẫy trên đồi nhà thờ màu đỏ

1. Lời dặn trong cuốn sổ

– Ông bác gợi mở nhiệm vụ: đi tìm người nhạc sĩ già, quan sát ánh mặt trời, chim chóc.
– Dự cảm về một hành trình kỳ lạ.

2. Khát vọng trở thành nghệ sĩ hát rong

– Giày đỏ, áo vàng cốm, mái tóc dài trong mơ.
– Mâu thuẫn giữa cô bé và mẹ.

3. Đêm trước chuyến đi

– Háo hức đến mức không ngủ được.
– Tâm trạng phấn khích pha chút lo âu.

4. Lên đường

– Trèo lên xe đò, mang theo niềm tin nghệ sĩ “vô đối”.
– Bắt đầu hành trình hướng về đồi nhà thờ màu đỏ.

5. Cái bẫy ở đồi nhà thờ màu đỏ

– Những điều kỳ lạ xuất hiện dọc đường.
– Hình bóng người nhạc sĩ già lúc ẩn lúc hiện.
– Cảm giác bị dẫn dắt vào một chiếc bẫy vô hình.
– Cao trào: đối mặt với sự thật về lời dặn của ông bác.

Hoàn cảnh sáng tác truyện Mắc bẫy trên đồi nhà thờ màu đỏ

Truyện được xây dựng từ cảm hứng về:

  • những đứa trẻ muốn chạy khỏi áp lực gia đình,

  • sự xung đột giữa thế giới rực rỡ của mơ mộng và thế giới xám màu của người lớn,

  • những “bẫy” mà tuổi trẻ tự bước vào khi tin rằng tự do luôn đẹp và luôn an toàn,

  • hình tượng ngọn đồi – nhà thờ màu đỏ như một biểu tượng: đẹp, lạ, thu hút nhưng chứa mối nguy ngầm.

Tác phẩm mang tinh thần của văn học tuổi trẻ pha yếu tố ẩn dụ, thể hiện sự trăn trở trước khát vọng “đi xa” và bài học đầu tiên về việc thế giới rộng lớn không hề giản đơn.

NỘI DUNG TRUYỆN

Mắc bẫy trên đồi nhà thờ màu đỏ: “Hãy đi tìm người nhạc sĩ già, người ca ngợi cỏ cây và biển của thành phố, ngắm nhìn chim chóc và quan sát ánh mặt trời từ lúc trên đỉnh cao đến khi dời gót xuống dòng nước lạnh”  – ông bác viết vào trang cuối của quyển sổ nhỏ, trước khi thả tôi ra.

Tôi phấn khích đến mức đã khó khăn lắm mới nhắm mắt lại và ngủ được hết đêm cuối cùng, trước khi trèo lên chiếc xe đò để chu du thiên hạ.

Người lớn thường lo nghĩ khôn nguôi, nhất là khi bạn cao 1m50, đeo giày thể thao màu đỏ, mê  áo thun màu vàng cốm và muốn trở thành nhạc sĩ hát rong. Mẹ tôi nói: “Con hãy mặc đồ màu xám hay màu đen, như thế con sẽ giống người xung quanh, sẽ không có gì nguy hiểm xảy ra!” – Ai mà quan tâm chứ? Tôi sẽ chu du khắp thiên hạ với sự sặc sỡ độc nhất này. Thật là tuyệt!

Tôi đã giấu đôi giày vào đáy balô để có thể mang nó theo.

Tôi hay mơ mình rời khỏi nhà, đi hát rong, để tóc dài thượt, uốn lọn thật cuồng nhiệt, ôm đàn và hát ở phương trời xa xa, và không nghe mẹ cằn nhằn nữa.

Đọc thêm: Truyện da thơm má nồng

Nghệ sĩ là vô đối. Cuộc đời này sẽ trở nên ý nghĩa nhất trên cả ánh mặt trời nếu tôi có thể không vướng víu những lời cằn nhằn của mẹ và cả câu dặn ngớ ngẩn của ông bác.

    – Con sẽ hát rong, đầy cảm hứng, và ngon cơm nhất hạng!

– Hát rong không thể làm bao tử con đầy được, chớ có suy nghĩ vớ vẩn thế!

– Bao tử đầy hay không là do con. Người hát rong thường được ban tặng những bữa ăn thịnh soạn bất ngờ!

Để rồi xem!

Mẹ hôn vào trán tôi, cười ngất ngưởng vẻ khinh bỉ cái ý hướng tuyệt cùng đó, và thò tay tắt cụp ngọn đèn ngủ. Tôi đành phải kéo chăn lên và mơ tiếp phần kiếm ra nhiều tiền trong chiếc nón hát.

Tôi nghĩ đời thế quả chán ngán không tả nổi. Tôi sẽ phởn phơ ca hát, phiêu lưu trần gian cho mẹ ở nhà sợ xanh mặt!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *