Truyện Nguyễn Nhật Ánh Bồ Câu Không Đưa Thư Full

Truyện Nguyễn Nhật Ánh Bồ Câu Không Đưa Thư Full

“Bồ Câu Không Đưa Thư” là một trong những truyện ngắn nổi bật của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, được đông đảo bạn đọc yêu thích nhờ giọng văn tinh tế, dí dỏm và chan chứa cảm xúc học trò. Câu chuyện tuy nhỏ nhưng lại khắc họa sâu sắc thế giới trong trẻo, nghịch ngợm mà hồn nhiên của tuổi học trò – nơi những lá thư tay, những hiểu lầm ngộ nghĩnh và cảm xúc đầu đời khiến người đọc mỉm cười mãi không thôi.

Tôi thích em bằng sự im lặng mà cả đời này em sẽ không bao giờ nghe thấy
Tôi thích em bằng sự im lặng mà cả đời này em sẽ không bao giờ nghe thấy

Đọc ngay: Giáo trình tán gái để không phải đơn phương như vậy

Đọc thêm: Truyện cười Sột Soạt chấm com

Tóm tắt nội dung truyện “Bồ Câu Không Đưa Thư”

Câu chuyện xoay quanh nhóm ba cô nữ sinh – Thục, Xuyên, Cúc Hương – vô tình nhận được thư làm quen từ một “thi sĩ bí ẩn” ký tên Phong Khê. Tò mò và hiếu kỳ, ba cô gái quyết định chơi trò “thư qua lại”, vừa trêu chọc vừa thử tài văn chương của người gửi.

Từ những lá thư đầu tiên mang màu sắc hài hước, mỉa mai, cả hai bên dần bộc lộ tính cách thật của mình. Phong Khê từ một chàng trai “tự tin quá mức” đã học được cách khiêm tốn, chân thành hơn. Còn nhóm bạn nữ sinh – dù hay trêu đùa – cũng dần nhận ra rằng ẩn sau trò nghịch ngợm là những rung động tuổi trẻ khó gọi tên.

Truyện kết thúc nhẹ nhàng bằng một bài thơ đăng báo, ký tên “Khê P.” – như lời chào cuối cùng của chàng thi sĩ từng “gửi thư mà không cần bồ câu”.

Bồ câu không đưa thư Sột Soạt trên youtube Sột Soạt Stories

Giá trị và thông điệp của truyện

“Bồ Câu Không Đưa Thư” không chỉ là một câu chuyện vui, mà còn là bức tranh tinh tế về tình bạn, tình cảm đầu đời và sự trưởng thành trong tâm hồn tuổi mới lớn. Nguyễn Nhật Ánh khéo léo dẫn dắt người đọc đi từ tiếng cười sang chút bồi hồi, từ sự trêu chọc vô tư đến một thoáng lặng yên đầy ý nghĩa.

Giống như nhiều tác phẩm khác của ông – Mắt Biếc, Cô Gái Đến Từ Hôm Qua, Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ – truyện này cũng mang đậm chất hồn nhiên, nhân hậu và sâu sắc.

Đọc truyện “Bồ Câu Không Đưa Thư” Full

Hiện bạn có thể đọc “Bồ Câu Không Đưa Thư – Nguyễn Nhật Ánh Full” trên các nền tảng Sột Soạt Chấm Com

Nội dung truyện

CHƯƠNG 1: LÁ THƯ BẤT NGỜ

Thục săm soi tờ giấy trên tay. Nó phân vân lật tới lật lui, chưa biết tính thế nào.

Chiều hôm qua, lúc thò tay vào ngăn bàn, nó tình cờ phát hiện ra tờ giấy này. Trong đó chỉ vỏn vẹn có mấy dòng, được viết bằng loại chữ in hoa. Đọc thoáng qua, Thục bất giác đỏ bừng mặt:

“Cho mình làm quen với.
Mình ở lớp buổi sáng, ngồi cùng chỗ với bạn đấy.
Nếu không nỡ từ chối, bạn viết cho mình vài chữ.
Thành thật cảm tạ.
Rất mong hồi âm.
— Phong Khê —”

“Lá thư” chỉ ngắn ngủi có vậy.

Thục vốn nhút nhát, lại cả thẹn. Nó chưa bao giờ gặp phải kiểu làm quen đường đột như thế này. Từ hôm qua đến giờ, “lá thư” của anh chàng Phong Khê chưa rõ mặt mũi nọ cứ khiến Thục nghĩ ngợi hoài.

Đã mấy lần, Thục định hỏi ý kiến Xuyên và Cúc Hương, nhưng lại sợ tụi nó chọc. Ai chứ Xuyên với Cúc Hương mà đã mở miệng trêu ghẹo thì Thục chỉ có nước bịt tai quay mặt đi chỗ khác.

Loay hoay mãi không biết xử sự thế nào, Thục khẽ buông tiếng thở dài. Nó không biết nên phớt lờ hay nên trả lời. Và nếu trả lời thì phải viết những gì.

Năm ngoái, Cúc Hương cũng rơi vào một tình huống tương tự, thậm chí còn “ghê gớm” hơn. Hùng Quăn nhét thư “tỏ tình” vào ngăn bàn, lại còn đe dọa:

“Nếu không trả lời, Cúc Hương sẽ ân hận.”

Nghe phát khiếp! Nhưng Cúc Hương bản lĩnh hơn Thục nhiều. Nó thẳng tay ném những “tối hậu thư” của Hùng Quăn vào sọt rác. Lúc cao hứng, nó còn giở thư ra cho Xuyên và Thục cùng đọc, vừa “phân tích”, vừa cười ngặt nghẽo.

Thục thì không dám hành động như Cúc Hương. Câu “nếu không nỡ từ chối” khiến Thục thấy tội tội. Hơn nữa, anh chàng Phong Khê đâu có đe dọa ai, anh ta viết rất lễ phép.

Đang thả hồn theo những ý nghĩ vẩn vơ, Thục bỗng giật bắn người khi nghe tiếng Cúc Hương vang lên sau lưng:

— Làm gì ngồi thẫn thờ vậy, cô nương?

— À… tao có làm gì đâu…

Thục lúng túng đáp. Vừa nói, nó vừa hấp tấp vo tròn tờ giấy lại, giấu trong lòng bàn tay. Cúc Hương vẫn thản nhiên:

— Mày đang ôn bài hả?

Nghe hỏi vậy, Thục mừng như bắt được vàng. Nó mau mắn:

— Ừ, tao đang ôn lại bài Hóa.

Đột nhiên, Cúc Hương đổi giọng. Đang tươi cười, nó bỗng nghiêm mặt:

— Thôi đi, đừng có dối! Mày không qua mặt nổi tao đâu! Khai thật đi!

Thái độ của Cúc Hương khiến Thục đâm chột dạ. Nó ấp úng:

— Tao đang… ôn lại bài Hóa thật mà!

— Hừ, Hóa! Hóa phép thì có! – Cúc Hương hất mái tóc – Mày ôn bài sao tao không thấy mày giở tập?

— Tập hả? Tao cất vào rồi!

— Mày cất trong lòng bàn tay mày chứ gì? – giọng Cúc Hương bỗng tinh quái.

Thục điếng hồn. Nó nhìn sững Cúc Hương:

— Sao mày biết?

— Tao đứng sau lưng mày nãy giờ sao không biết! – Cúc Hương vừa cười hì hì vừa chìa tay ra – Đưa tao coi thử cái gì vậy? Thư tình phải không?

thời gian không làm tôi quên em - nguyễn nhật ánh
thời gian không làm tôi quên em – nguyễn nhật ánh

Biết không thể giấu được, Thục đành bẽn lẽn chìa tờ giấy nhàu nát trong tay ra. Vừa liếc qua, Cúc Hương đã ré lên:

— Trời ơi, tình dữ chưa! “Cho mình làm quen với…” Mùi còn hơn Vũ Linh ca vọng cổ!

— Mày đừng có nói bậy! – Thục đỏ mặt cự nự.

Cúc Hương huơ huơ tờ giấy trước mặt, chun mũi chọc:

— Tao nói có sách mách có chứng đàng hoàng mà mày dám kêu tao nói bậy hả!

Đúng lúc đó, Xuyên ôm cặp bước vào. Nó liếc quanh lớp một vòng rồi rảo bước lại chỗ Cúc Hương:

— Làm gì mà hò hét om sòm vậy?

— Có đứa tỏ tình với con Thục! – Cúc Hương làm ra vẻ nghiêm trọng.

— Tỏ tình đâu mà tỏ tình! Mày chỉ toàn bịa! – Thục nhăn nhó.

Nhưng Xuyên chẳng buồn để ý đến Thục. Nó giật tờ giấy trên tay Cúc Hương:

— Đưa “tang vật” tao xem!

Trong khi Thục ngồi chết trân, Xuyên nheo mắt “nghiên cứu” lá thư. Một lát, nó gật gù bình luận:

— Thơ tình thì còn hơn kèm đám ma!

— Nghĩa là sao? – Cúc Hương tròn mắt.

— Nghĩa là lá thư tình này đủ sức làm rơi lệ những người dễ yếu lòng như con Thục. “Thành thật cảm tạ” nghe na ná “thành kính phân ưu”…

Đang ngồi yên, Thục bỗng nhảy dựng lên:

— Nè, nè, đừng có trù ẻo nghen mày! Nhà tao sống nhăn hết, mày đừng có nói xui!

— Tội mày “tư thông” với địch tao chưa phạt, giờ còn bày đặt la lối nữa hả! – Xuyên lừ mắt.

— Tao tư thông gì đâu…

Không để Thục nói hết câu, Xuyên chìa tờ giấy ra:

— Chứ lá thư này ở đâu ra?

— Thì ở trong ngăn bàn.

— Phong Khê là “thằng giặc” nào?

— Ai mà biết! Tao cũng chỉ mới thấy tên đó lần đầu.

Cúc Hương thình lình hỏi chen ngang:

— Nó gửi cho mày hồi nào?

— Ờ… hôm qua.

— Thấy chưa! – Cúc Hương reo lên – Rõ ràng là có “vấn đề”! Nếu mày không có “ý đồ đen tối” thì tại sao mày lén lút giấu lá thư từ hôm qua đến giờ không cho ai biết?

— Tao định nói cho tụi mày biết ngay lúc đó nhưng tao sợ…

— Sợ gì? Mày sợ tụi tao ngăn cản “mối tình vĩ đại và cảm động” của mày phải không? – Xuyên hừ mũi.

— Bậy! Tao chỉ sợ tụi mày chọc thôi! – Thục chớp mắt.

— Đúng là có tật giật mình! Ông bà nói đó có sai đâu! – Cúc Hương nhún vai buông thõng.

Xuyên gật gật đầu, định phụ họa theo Cúc Hương. Nhưng chợt nó thấy Thục cắn chặt môi, đôi mắt rơm rớm. Hoảng hốt, Xuyên cầm tay Thục lay lay:

— Tụi tao giỡn chơi chút xíu mà!

Cúc Hương cũng vội vàng lên tiếng:

— Thôi, nín đi cô nương! Đừng có mà nhè ra giữa lớp! Lớp trưởng Hoàng Hoa đang nhìn mày kìa!

— Kệ nó! – Thục vùng vằng.

— Trời ơi, lớp trưởng mà mày dám kêu bằng “nó”! Tao méc bây giờ!

— Cho mày méc!

— Đừng có dối! Mày sợ tao méc thấy mồ! Hoàng Hoa bô trai nhất lớp, lại để ý mày.

— Nhưng tao không để ý nó! – Thục hừ một tiếng.

— Mày để ý anh chàng Phong Khê kia chứ gì? – Cúc Hương nháy mắt.

Nghe vậy, chưa kịp phản ứng, Thục đã bị Xuyên xua tay can:

— Thôi, đừng chọc con Thục nữa! – Rồi quay sang Thục, Xuyên cười – Mày không để ý tên Phong Khê này, nhưng hắn thì để ý mày phải không?

— Tao đâu có biết! Tao chỉ nghĩ hắn muốn làm quen thôi! – Thục thật thà.

— Hắn để ý hay đòi làm quen, chuyện đó không quan trọng. Vấn đề là mày có định “hồi âm” cho hắn hay không! – Cúc Hương vọt miệng.

Thục ngẩn người:

— Tao cũng chẳng biết nữa. Tao đang định hỏi ý tụi mày.

— Sao mày? – Cúc Hương liếc Xuyên.

— Thì hồi âm chứ sao! – Xuyên tỉnh bơ – Hắn đã ỉ ôi “bạn viết cho mình vài chữ” là gì!

— Hồi âm cho tên nhãi nhép đó à? Tụi buổi sáng tức là tụi 11A3, lớp đàn em mình! Chẳng lẽ… – Cúc Hương trợn mắt.

— Chính vì tụi nó cả gan trêu vào các chị, các chị càng phải hồi âm! – Xuyên hừ giọng – Tụi mình phải dạy cho “bọn trẻ” một bài học!

Xem thêm tuyển tập đọc truyện đêm khuya Sột Soạt

Vẻ mặt nghiêm nghị của Xuyên khiến Cúc Hương phì cười:

— Nhưng mà ai “dạy”?

— Tất nhiên là con Thục! Thư gửi cho nó mà!

Nghe nhắc tới mình, Thục giãy nảy:

— Thôi thôi, tụi mày muốn làm gì thì làm, tao không biết “dạy dỗ” gì hết! Đừng có ép tao!

— Thôi được! – Xuyên thở dài thườn thượt, ra vẻ bất đắc dĩ – Nếu mày không nỡ ra tay thì để tao. Tao sẽ đại diện cho mày viết thư “dạy dỗ” thằng nhóc đó!

Vừa dứt lời, Cúc Hương đã nhanh tay xé “rẹt” một tờ giấy trong tập, hí hửng chìa ra:

— Giấy nè!

Xuyên cầm lấy tờ giấy. Nhưng nó chưa viết ngay mà lại lui cui mở cặp.

— Gì nữa vậy? – Cúc Hương ngạc nhiên.

— Chờ tao một chút! Tao đang tìm… đồ dùng dạy học!

— Đồ dùng dạy học?

— Ừ, muốn “dạy dỗ” có hiệu quả, cần phải có “đồ dùng dạy học”!

Nó móc ra một cây bút bi, cười hì hì:

— Đây rồi!

Cúc Hương và Thục cười ngặt nghẽo. Xuyên thản nhiên bắt đầu viết, vừa viết vừa đọc lớn:

“Bạn Phong Khê thân mến,

Chúng tôi vô cùng cảm kích trước tấm thịnh tình của bạn. Tuy nhiên, vì bạn không để lại địa chỉ, chúng tôi đành tạm gửi thư này lại ngăn bàn, mong làn gió chiều sẽ mang nó đến đúng tay bạn.

Trước hết, xin phép được hỏi: bạn có thường xuyên gửi thư làm quen cho các bạn gái ngồi cùng chỗ không? Nếu có, xin bạn ngừng ngay, vì hành động ấy rất dễ gây ra những hiểu lầm tai hại, nhất là đối với những cô gái nhút nhát như Thục.

Nếu bạn thực sự có thiện chí làm quen, xin hẹn gặp nhau ở sân trường vào giờ ra chơi thứ hai tới. Bạn đứng dưới cây phượng thứ ba, tính từ cổng trường vào, tay cầm quyển tập Hóa, để làm dấu hiệu.

Thân ái chào bạn.
— Thay mặt Thục, Xuyên —”

Cúc Hương đọc xong, cười rũ rượi:

— Hay quá! Giờ ra chơi, nó mà dám cầm tập Hóa đứng đợi là biết liền!

Thục ngượng đỏ mặt:

— Nhưng mà… làm vậy kỳ lắm!

— Kỳ gì! – Xuyên nháy mắt – Mình thử xem tên Phong Khê đó là ai, có mặt thật không. Nếu hắn tới, coi như hắn thành thật. Còn nếu không… thì khỏi nghĩ!

Ba đứa phá lên cười.

Hôm thứ hai, giờ ra chơi, cả ba lén lút rình ở cửa lớp. Dưới sân, đúng như “hẹn”, một cậu con trai dáng gầy, tóc rối, đang đứng dưới gốc phượng thứ ba, tay cầm tập Hóa thật.

Cúc Hương nín cười, huých Thục:

— Kìa, “người trong mộng” của mày kìa!

Thục luýnh quýnh, mặt đỏ gay.

Xuyên cười khúc khích:

— Thôi, mày xuống nói vài câu đi, kẻo tội nghiệp. Đứng phơi nắng như thế kia!

Nhưng Thục lắc đầu quầy quậy.

Cuối cùng, cả ba chỉ dám đứng nhìn từ xa. Khi tiếng trống báo vào lớp vang lên, cậu con trai kia vẫn ngơ ngác, nhìn quanh rồi lủi thủi bước đi.

Xuyên khẽ thở dài:

— Chà, cũng tội. Có vẻ hắn thật lòng.

Cúc Hương khịt mũi:

— Thật lòng gì! Biết đâu mai hắn lại viết thư cho nhỏ khác!

Thục im lặng. Nó nhìn theo bóng Phong Khê khuất dần sau dãy lớp, lòng bỗng lẫn lộn giữa xao xuyến và buồn cười.

Còn hai nhỏ bạn, Xuyên và Cúc Hương, lại tíu tít bàn nhau:

— Mai viết thêm lá nữa nghen! Lần này ký tên “Cúc Xuyên”!

Thục lườm một cái rõ dài:

— Hai bà thôi giùm!

Cúc Hương cười:

— Đùa thôi! Mày thấy không, một lá thư nhỏ mà tụi mình có bao nhiêu chuyện vui!

Thục mỉm cười. Nó nhét lại tờ giấy vào tập, khẽ nói:

— Ừ, đúng là… một lá thư bất ngờ.


Xuyên vừa thò tay vào cặp vừa trả lời ỡm ờ.
Cúc Hương và Thục cứ thắc mắc không hiểu Xuyên định tìm vật gì trong đó.
Hai đứa ngồi ngay ngắn, hồi hộp theo dõi từng cử động của nhỏ bạn tinh quái.

Lục lọi một hồi, Xuyên từ từ lấy ra… một cây kẹo.

Trong khi Thục thở phào thì Cúc Hương bĩu môi, thất vọng:
– Tưởng gì! Đồ dùng dạy học của mày đó hả?

Xuyên nheo mắt:
– Sao? Không được hả?

Cúc Hương lộ vẻ bất bình:
– Như vậy là mày “thưởng” chứ đâu có “phạt” hắn!

– Mày không biết gì hết! – giọng Xuyên ranh mãnh – Đối với những đứa tham ăn như mày và con Thục thì đây là cây kẹo, còn đối với tên tiểu tử đó, đây lại là… viên thuốc chuột bọc đường!

Nói xong, Xuyên lẹ làng rút cuốn tập trong cặp ra, kê tờ giấy lên và bắt đầu viết thư phúc đáp.
Cúc Hương và Thục ngồi chầu rìa hai bên, chụm đầu dòm.

Nhưng Xuyên vừa hí hoáy bốn chữ “Phong Kê hiền đệ”, Cúc Hương đã bĩu môi:
– Văn chương kiếm hiệp ba xu! Sặc mùi phim Hồng Kông!

Xuyên tự ái:
– Chứ theo mày, phải gọi hắn như thế nào?

– Cứ viết là “Gửi bé Phong Kê”!

– Hay lắm! – Xuyên gật gù khen – Không ngờ thỉnh thoảng mày cũng nói được một câu thông minh!

Nói xong, Xuyên lấy một tờ giấy khác, nắn nót viết:

“Gửi bé Phong Kê,

Chị ngạc nhiên vô cùng khi nhận được thư bé. Có lẽ bé quáng gà hay sao, chứ lớp chị đâu có tổ chức “Câu lạc bộ làm quen” hay “Tìm bạn bốn phương” mà bé biên thư đòi “kết bạn tâm tình”!
Hơn nữa, bé trẻ người non dạ, tuổi còn nhỏ nên chú tâm học hành, chớ đua đòi vớ vẩn, kẻo trèo cao té nặng. Nghĩ tình chị em, chị tặng bé một cây kẹo ăn cho mau lớn và nhớ đừng có dại dột trêu vào chị nữa!
Good-bye bé!”

Xuyên viết tới đâu, Cúc Hương ôm bụng cười tới đó. Nó la lên:
– Trời đất ơi! Mày muốn “giết chết tươi” thằng bé sao, Xuyên?

– Cho hắn chết! – Xuyên trợn mắt – Ai bảo hắn dám trêu vào con Thục nhà bà!

Thục cũng không nhịn được cười. Nhưng mặt nó thoáng lộ vẻ áy náy. Nó nhìn Xuyên, ngập ngừng:
– Mày viết “ác” quá!

– Ác gì mà ác! – Xuyên hừ mũi – Đã “dạy dỗ” thì phải nghiêm khắc chứ!

Thục chép miệng:
– Tao sợ anh chàng Phong Kê xấu hổ đến bỏ học mất.

– Hắn không bỏ học đâu! Nhưng chắc chắn sẽ bỏ cái trò dấm dúi thư tình vào ngăn bàn của mày!

– Thư tình! – Thục “hứ” một tiếng – Mày sao giống y như con Cúc Hương! Lúc nào cũng nói bậy!

– Ừ thôi, không phải thư tình. Thư làm quen vậy.

Vừa cười hì hì, Xuyên vừa đặt lá thư hồi âm vừa viết vào ngăn bàn của Thục. Xong, nó chặn cây kẹo lên trên.
Nó làm việc đó với một bộ dạng hỉ hửng hệt như Phật Tổ lúc đè Tôn Ngộ Không dưới năm ngọn núi Ngũ Hành vậy.

CHƯƠNG 2

Đúng như Xuyên dự đoán, ngày hôm sau chẳng có gì lạ xảy ra.
Vừa ngồi vào chỗ, Thục hồi hộp thò tay vào ngăn bàn nhưng chẳng có tờ giấy nào trong đó.

Cúc Hương chắp hai tay:
– Mô Phật! Thế là trời yên bể lặng! Con Xuyên tài thật!

Xuyên ngó Thục:
– Cục kẹo còn không?

– Không.

Xuyên gật gù:
– Thằng bé này ngoan thật! Cho gì lấy đó!

Thục liếc Xuyên, không hiểu bạn mình khen thật hay khen xỏ.
Tự nhiên Thục thấy tội nghiệp anh chàng Phong Kê nọ. Khi đọc lá thư độc địa của Xuyên, chắc anh ta ngượng lắm. Và chắc có cho kẹo, anh ta cũng chẳng bao giờ dám làm quen với đám “nữ yêu” này nữa.
Nghĩ tới đó, bỗng nhiên Thục bật cười:
– Xuyên chẳng đã cho kẹo anh ta là gì!


Xuyên vừa thò tay vào cặp vừa trả lời ỡm ờ. Cúc HươngThục cứ thắc mắc, không hiểu Xuyên định tìm vật gì trong đó. Hai đứa ngồi ngay ngây người, hồi hộp theo dõi từng cử động của nhỏ bạn tinh quái.

Lục lọi một hồi, Xuyên từ từ lấy ra… một cây kẹo.

Trong khi Thục thở phào thì Cúc Hương bĩu môi, thất vọng:

  • Tưởng gì! “Đồ dùng dạy học” của mày đó hả?

Xuyên nheo mắt:

  • Sao? Không được hả?

Cúc Hương lộ vẻ bất bình:

  • Như vậy là mày “thưởng” chứ đâu có “phạt” hắn!

Xuyên ranh mãnh đáp:

  • Mày không biết gì hết! Đối với những đứa tham ăn như mày và con Thục thì đây là cây kẹo, còn đối với tên tiểu tử đó, đây lại là… viên thuốc chuột bọc đường!

Nói xong, Xuyên lẹ làng rút cuốn tập trong cặp ra, kê tờ giấy lên và bắt đầu viết thư phúc đáp. Cúc HươngThục ngồi chầu rìa hai bên, chụm đầu dò nhìn.

Nhưng Xuyên vừa hí hoáy bốn chữ “Phong Khê hiền đệ”, Cúc Hương đã bĩu môi:

  • Văn chương kiếm hiệp ba xu! Sặc mùi phim Hồng Kông!

Xuyên tự ái:

  • Chứ theo mày, phải gọi hắn như thế nào?

Cúc Hương đáp tỉnh queo:

  • Cứ viết là “Gửi bé Phong Khê”!

Xuyên gật gù khen:

  • Hay lắm! Không ngờ thỉnh thoảng mày cũng nói được một câu thông minh!

Nói xong, Xuyên lấy một tờ giấy khác, nắn nót viết:

“Gửi bé Phong Khê,

Chị ngạc nhiên vô cùng khi nhận được thư bé. Có lẽ bé quáng gà hay sao, chứ lớp chị đâu có tổ chức Câu lạc bộ làm quen hay Tìm bạn bốn phương mà bé biên thư đòi kết bạn tâm tình!

Hơn nữa, bé trẻ người non dạ, tuổi còn nhỏ nên chú tâm học hành, chớ đua đòi vớ vẩn, kẻo trèo cao té nặng. Nghĩ tình chị em, chị tặng bé một cây kẹo ăn cho mau lớn, và nhớ đừng có dại dột trêu vào chị nữa nhé!

Good-bye bé!

Xuyên viết tới đâu, Cúc Hương ôm bụng cười tới đó. Nó la lên:

  • Trời đất ơi! Mày muốn “giết” chết tươi thằng bé sao, Xuyên?

Xuyên trợn mắt:

  • Cho hắn chết! Ai bảo hắn dám trêu vào con Thục nhà bà!

Thục cũng không nhịn được cười, nhưng mặt thoáng lộ vẻ áy náy. Nó nhìn Xuyên, ngập ngừng:

  • Mày viết “ác” quá!

Xuyên hừ mũi:

  • Ác gì mà ác! Đã “dạy dỗ” thì phải nghiêm khắc chứ!

Thục chép miệng:

  • Tao sợ anh chàng Phong Khê xấu hổ đến bỏ học mất.

Xuyên cười:

  • Hắn không bỏ học đâu! Nhưng chắc chắn sẽ bỏ cái trò dám dúi thư tình vào ngăn bàn của mày!

Thục “hứ” một tiếng:

  • Thư tình! Mày sao giống y như con Cúc Hương! Lúc nào cũng nói bậy!

Xuyên nhún vai:

  • Ừ thôi, không phải thư tình. Thư làm quen vậy.

Vừa cười hì hì, Xuyên vừa đặt lá thư hồi âm vừa viết vào ngăn bàn của Thục. Xong, nó chặn cây kẹo lên trên. Nó làm việc đó với một bộ dạng hí hửng hệt như Phật Tổ lúc đè Tôn Ngộ Không dưới năm ngọn núi Ngũ Hành vậy.

Đúng như Xuyên dự đoán, ngày hôm sau chẳng có gì lạ xảy ra. Vừa ngồi vào chỗ, Thục hồi hộp thò tay vào ngăn bàn — nhưng chẳng có tờ giấy nào trong đó.

Cúc Hương chắp hai tay:

  • Mô Phật! Thế là trời yên bể lặng! Con Xuyên tài thật!

Xuyên ngó Thục:

  • Cục kẹo còn không?

  • Không.

Xuyên gật gù:

  • Thằng bé này ngoan thật! Cho gì lấy đó!

Thục liếc Xuyên, không hiểu bạn mình khen thật hay khen xỏ. Tự nhiên Thục thấy tội nghiệp anh chàng Phong Khê nọ. Khi đọc lá thư “độc địa” của Xuyên, chắc anh ta ngượng lắm. Và chắc có cho kẹo, anh ta cũng chẳng bao giờ dám làm quen với đám “nữ yêu” này nữa. Nghĩ tới đó, bỗng nhiên Thục bật cười:

  • Xuyên chẳng đã cho kẹo anh ta là gì?

CHƯƠNG 3

bồ câu đưa thư
bồ câu đưa thư

Phong Khê quả là một anh chàng nhanh nhảu phát khiếp.
Ba ngày sau khi Xuyên gửi “tối hậu thư”, ba trái ổi tròn trĩnh đã nằm ngay ngắn trong ngăn bàn của Thục. Khi phát hiện ra “lễ vật”, Thục không khỏi bỡ ngỡ. Bất giác nó cảm thấy một nỗi xao xuyến mơ hồ dâng lên trong lòng.

Xuyên và Cúc Hương thì vui vẻ một cách hồn nhiên.
Vừa thấy mấy trái ổi, Cúc Hương đã bô bô:
– Tao biết ngay mà! Rõ ràng tay Phong Khê này “nhớ thương” con Thục sâu đậm hơn chàng lớp trưởng mình nhiều!
Xuyên gật gù:
– Hóa ra hắn cũng tử tế gớm! Gả con Thục cho hắn, mình cũng không đến nỗi lo lắng lắm! Tao với mày lại còn có ổi ăn dài dài! – Cúc Hương đế thêm.
– Dẹp tụi mày đi! – Thục mím môi – Tụi mày có muốn gả thì tự gả lấy, đừng có kéo tao vô!
– Ôi chao, cái con này! – Cúc Hương vừa kêu vừa đưa hai tay lên trời – Hôm trước mày hì hà hì hục gặm ổi của người ta, bây giờ lại giở giọng phụ phàng hả!
– Tụi mày cũng ăn nữa chứ bộ! – Thục chống chế.
– Nhưng tụi tao ăn là ăn phụ mày! Cũng như mai mốt mày lấy chồng, mày là cô dâu, còn tao với con Xuyên là phụ dâu. Chứ chẳng lẽ trong cái “vụ” này, đứa nào cũng đóng vai chính, không có đứa phụ, coi sao được!

– Thôi, thôi, tao không nói chuyện với mày nữa! Miệng mày như loa phát thanh ở ngoài Xa Cảng, ai nói cho lại!
Xuyên hắng giọng chen vô:
– Con Thục không muốn nói chuyện với con Cúc Hương thì nói chuyện với tao!
– Tao cũng không nói chuyện với mày! Mày còn ghê hơn con Cúc Hương! – Thục rụt cổ.
Xuyên nghiêm mặt:
– Không nói cũng phải nói! Đây là hỏi cung chứ không phải nói chuyện bình thường! Chuẩn bị tinh thần nghe tao hỏi nè!
– Hỏi gì hỏi đại đi! – Thục chun mũi – Bày đặt làm mặt hình sự hoài!

Xuyên đập tay xuống bàn
– Đừng có thách thức nhà chức trách! Nhà ngươi hãy thành thực trả lời cho ta và con Cúc Hương biết: lá thư mà Phong Khê gửi kèm theo mấy trái ổi, nhà ngươi giấu ở đâu rồi!
– Xì! Tao mà thèm giấu!
– Không giấu thì đưa ra đây! – Xuyên chìa tay.
– Ở trong ngăn bàn kìa! – Thục hất mái tóc.
Xuyên ngó Cúc Hương, cười hì hì:
– Rõ ràng nó giấu trong ngăn bàn mà bảo là không giấu! Nếu không bị hỏi cung, đừng hòng nó khai ra!

Vừa nói, Xuyên vừa cúi đầu dò vào ngăn bàn, sục sạo và lôi ra một tờ giấy gấp tư. Nó liếc Thục:
– Mày “duyệt” trước rồi phải không?
– Ừ.
– Mày có thêm bớt gì trong này không?
– Hỏi vô duyên!

Xuyên nháy mắt trêu Thục, tay lúi húi mở thư.
Cúc Hương vừa liếc vào tờ giấy đã buột miệng sửng sốt:
– Ấy cha! Kiểu này thì nguy to! Con Thục khai hết với hắn rồi Xuyên ơi!
Xuyên cũng không giấu vẻ kinh ngạc. Nó chặc lưỡi xuýt xoa:
– Chà, tay này đóng vai chính trong phim “Thám tử tư” chắc?

Thục đã đọc qua lá thư nên chẳng hề ngạc nhiên về phản ứng của các bạn. Nó nghĩ về sự ranh mãnh của anh chàng Phong Khê nhiều hơn. Chẳng hiểu anh ta điều tra bằng cách nào mà biết tỏng tòng tong tên tuổi của bọn Thục.

Thục nhớ rõ mồn một những dòng chữ trên tờ giấy Xuyên cầm:

“Cái từ ‘bạn’ rất dễ thương.
Cảm ơn Xuyên, Thục, Cúc Hương rất nhiều.
Ba trái ổi có bao nhiêu, chỉ mong các bạn buổi chiều… no nê.”

Thấy Thục ngồi đăm chiêu, Cúc Hương lại gọi giật:
– Có phải mày “bán đứng” tên tuổi tụi tao cho hắn không vậy Thục?
– Tao không biết buôn bán! – Thục mím môi.
– Chà chà, bữa nay con Thục mỏ mép khiếp! Hễ đụng đến “người yêu” của nó thì y như rằng nó xù lông nhím lên! – Cúc Hương nheo mắt bình luận – Nếu mày không cung cấp thì hắn moi tin tức này ở đâu ra?
– Tao chẳng biết. Tao chưa gặp hắn bao giờ.

Xuyên ngẫm nghĩ một lát rồi gật gù:
– Chuyện này không phải do con Thục. Có thể anh chàng quỷ quái này mò lên văn phòng dò tên tụi mình trong sổ gọi tên và ghi điểm.
– Vô lý! – Cúc Hương phản đối – Nếu chỉ lục lọi trong sổ, làm sao hắn biết ba đứa mình ngồi cùng một bàn? Chẳng lẽ hắn mượn sổ chủ nhiệm của cô Tường Anh để coi sơ đồ lớp học? Làm gì có chuyện đó!
– Có cho vàng hắn cũng không dám “cầu cứu” cô Tường Anh! – Xuyên lắc đầu – Chỉ có một cách…

Nói tới đây, Xuyên bỗng ngập ngừng khiến Thục và Cúc Hương cùng sốt ruột lên tiếng hỏi:
– Cách gì?
– Hắn trà trộn vào học sinh buổi chiều để “do thám”.
– Không thể có chuyện đó được! – Cúc Hương nhún vai – Hắn mà ló mặt vô khỏi cổng là bảo vệ đuổi ra liền!
– Hắn không len vào giờ học mà vào ngay lúc ra chơi.
– Ra chơi cổng cũng đóng! – Cúc Hương cãi.
– Đóng cái mốc xì! Thế nào chẳng có đứa năn nỉ bác bảo vệ mở cổng cho ra ngoài mua cái này cái nọ. Khối đứa còn viện ra lý do có cha mẹ, anh chị, cô bác, cậu mợ dì dượng đến tìm. Thế là thừa lúc lộn xộn, người yêu của con Thục liền chui vào… gặp nó!

– Gặp mày thì có! – Thục “xì” một tiếng.
– Thì không gặp! – Xuyên cười hì hì – Nhưng hắn sẽ nấp ở một xó xỉnh nào đó, say sưa ngắm nhìn con Thục. Ba đứa mình chơi thân với nhau, đi đâu cũng cặp kè, do đó tao với con Cúc Hương cũng bị… ngắm lây. Thế là tụi mình ở ngoài sáng, hắn ở trong bóng tối tha hồ dò hỏi, săn tin…

– Không thể được! Không thể kéo dài tình trạng này được! – Cúc Hương hùng hổ vung tay – Nếu vậy thì tụi mình “lo” quá nặng! Mình phải tìm cách trà trộn vào các lớp buổi sáng để… ngắm nghía lại hắn!
– Đúng! – Xuyên tán thành ngay – Nhiệm vụ đó giao cho con Thục là hợp lý nhất! Nó là nguyên nhân gây ra mọi chuyện, do đó nó có trách nhiệm đi… ngắm nghía “kẻ thù”!
– Đứa nào thích thì đi! Tao không có ham trò này đâu! – Thục rụt cổ.

Cúc Hương nguýt Thục một cái rồi đưa mắt hỏi Xuyên:
– Nó không chịu đi, giờ sao mày?
– Nó không chịu đi thì thôi chứ sao! – Xuyên thở ra.
– Thôi? – Cúc Hương trố mắt.
– Ừ.
– Sao đơn giản vậy? – Giọng Cúc Hương ấm ức – Chẳng lẽ mình chịu thua anh chàng láu cá kia?
– Không phải là chịu thua! Nhưng tụi mình không muốn đối diện với sự thật phũ phàng!
– Nghĩa là sao? – Cúc Hương vẫn không hiểu ý Xuyên.
– Để vậy hay hơn! – Xuyên chậm rãi giải thích – Cứ coi như hắn là “người tình không chân dung” của con Thục! Nếu gặp hắn, rủi tụi mình phát hiện ra đó là một anh chàng chột mắt hay sứt môi, có phải là mộng vàng tan vỡ không?
– Ừ hen! – Cúc Hương gật gật đầu – Nếu quả vậy thì thật đau khổ cho con Thục! Trước nay, nó cứ hình dung anh chàng của nó hao hao như Alain Delon!
– Alain Delon là thần tượng của mày chứ đâu phải của tao! – Thục dẩu môi.
– Của ai cũng vậy thôi! Dù sao được Alain Delon “nhớ thương” cũng còn hơn là được thằng gù nhà thờ Đức Bà để ý!

– Thôi, đừng cãi nhau nữa! – Xuyên khoát tay – Tụi mình dù không “truy nã” hắn nhưng vẫn phải viết thư trả lời. Phải cho hắn biết cái trò rình rập của hắn chẳng có gì hay ho!
– Đương nhiên rồi! – Cúc Hương lẹ làng.
– Nhưng lần này hơi khó. – Xuyên nhíu mày.
– Có gì đâu mà khó! Viết thư là “nghề” của mày mà! – Cúc Hương nói.
– Nhưng lần này hắn viết cho mình bằng thơ, mình cũng phải làm thơ trả lời. Nếu không hắn bảo tụi mình mịt đặc văn chương, thơ con cóc cũng không biết làm!
– Vậy thì giao cho con Thục. Nó giỏi văn hồi nào đến giờ. – Cúc Hương hất hàm.
Nghe Cúc Hương “phân công”, Thục giãy nảy:
– Tao có biết làm thơ đâu mà bắt tao làm!
– Không được cũng phải làm! Ai bảo mày gây ra tai họa chi!

Thục sắp sửa lâm vào thế bí thì Xuyên kịp thời can thiệp:
– Không nên ép con Thục! Nó không biết làm, ép nó, nó làm dở ẹc, anh chàng kia sẽ cười vào mũi tụi mình!
– Vậy làm sao bây giờ? – Câu hỏi của Cúc Hương rơi tõm vào yên lặng. Cả Xuyên lẫn Thục đều bí rị. Không ai tìm ra lối thoát.

Trong khi Xuyên đang mặt nhăn mày nhó như khỉ làm trò thì Thục mỉm cười vẩn vơ. Nó đang nghĩ đến anh chàng Phong Khê “làm chuyện” nọ. Thục không hiểu anh ta muốn làm quen hay làm khó bọn Thục. Anh ta bày ra thật lắm trò. Hết làm điệp viên lại làm thi sĩ.

Thục thì chẳng nghĩ ngợi gì sâu xa, cũng chẳng muốn ăn thua với anh ta làm gì. Nhưng Xuyên và Cúc Hương lại khác. Tụi nó quậy phá hồi nào đến giờ, đâu để anh chàng vô danh tiểu tốt kia lên mặt được.

Đang nghĩ ngợi, Thục bỗng nghe Cúc Hương nói rộn lên tiếng:
– Chẳng lẽ tụi mình bó tay sao?
– Bó tay sao được mà bó tay! – Xuyên hăng giọng – Nhưng có lẽ tụi mình phải cầu viện một người…
– Ai? – Cúc Hương lẫn Thục đều buột miệng.
– Nhà thơ của lớp mình.
– À, Phán củi! – Cúc Hương reo lên.
– Người ta có tên họ đàng hoàng mà mày không kêu, cứ “Phán củi, Phán củi” hoài! – Thục lườm bạn.
– Cả lớp đều kêu nó là Phán củi chứ đâu phải mình tao!

Xuyên đập hai tay vào nhau:
– Con Cúc Hương nói vậy không được! Trước đây mày muốn kêu nó là Phán củi hay Phủi cám gì cũng được, nhưng kể từ giờ phút này trở đi, mình sắp sửa nhờ vả nó, mình phải kêu nó là nhà thơ Lê Huy Phán đàng hoàng!

Lý do Xuyên đưa ra chính đáng đến mức Cúc Hương đành phải đồng ý. Nó chỉ hậm hực làm bầm:
– Nhờ xong vụ này, tao sẽ lại kêu nó bằng Phán củi cũng không muộn!

Nghe Cúc Hương nhấm nhẳng hăm he, Thục cố lắm mới không phì cười. Nó sợ cười phá lên, Cúc Hương sẽ nổi cáu gán ghép bậy bạ.

Phán học chung với bọn Thục từ năm lớp mười. Hai năm trước, Phán học trung bình, không có gì nổi bật. Tự nhiên năm nay Phán học khá hẳn lên, đặc biệt là môn Toán. Trước đây, Cúc Hương luôn luôn dẫn đầu lớp về môn này. Nhưng kể từ đầu năm nay, chức vô địch của Cúc Hương buộc phải chia đôi.

Gần đây, Phán lại mắc cái tật sính làm thơ. Thoạt đầu, khi bắt gặp những bài thơ tẩy xóa chi chít trong tập Phán, bạn bè không ngớt lời chọc ghẹo. Nhưng từ khi Phán đăng được một hai bài trên báo Mực TímÁo Trắng thì đám bạn độc miệng trước đây lại bắt đầu nhìn Phán bằng ánh mắt nể nang.

Tuy vậy, nhà thơ Lê Huy Phán không có nhiều bạn thân. Một phần vì Phán có vẻ già dặn so với các bạn cùng lớp, nhưng phần khác – quan trọng hơn – là Phán trông quê kiểng, cụ kỵ.

Mặc dù rời quê lên thành phố mấy năm nay, Phán vẫn không gột rửa được dấu vết ruộng vườn của mình. Cách ăn mặc của Phán chẳng hòa hợp chút xíu nào với mốt hiện đại đang lan tràn từng giờ tận các xó xỉnh của một thành phố văn minh. Nếu đem so với chàng lớp trưởng hào hoa phong nhã Hoàng Hòa, Phán chẳng khác nào một anh nông dân lên thành phố… mua máy cày.

Và chẳng biết từ bao giờ và ai đề xướng, bạn bè đều gọi Phán là Phán củi, một biệt danh hoàn toàn phù hợp với con người. Vậy mà chẳng hiểu sao cái anh chàng “Tía em hừng đông đi cày bừa, má em hừng đông đi cày bừa” đó lại làm được thơ đăng báo – lạ thật!

Thỉnh thoảng, khi nhắc đến Phán, Cúc Hương thường hóm hỉnh nhận xét như vậy.
Nhưng dù là Phán có “củi” hay “bếp ga” thì Xuyên vẫn phải đến gặp anh.

Thoạt đầu, Thục cực lực phản đối cái trò nhờ vả này. Nhưng khi Xuyên nói:
– Chuyện anh chàng Phong Khê đòi làm quen với mày, Hoàng Hòa đã biết rõ rồi. Bây giờ thêm một người nữa biết, đâu có sao! Hay là mày chỉ muốn tâm sự riêng với lớp trưởng thôi?
Thục đành gượng gạo cười trừ.

Trước nay, tụi Xuyên ít khi trò chuyện với Phán, do đó anh tỏ vẻ ngạc nhiên khi vừa ra chơi đã thấy Xuyên đến gặp mình. Anh chưa kịp hỏi thì Xuyên đã nói trước:
– Tụi tui nhờ bạn cái này chút!
– Gì vậy?
Xuyên khẽ liếc về phía Cúc Hương và Thục, nháy nháy mắt rồi quay lại nhìn Phán, hứng hở thuật lại những chuyện vừa xảy ra.

Kể xong, Xuyên đề nghị thẳng:
– Bạn làm giùm cho tụi này bài thơ trả lời được không?
– Dĩ nhiên là được! – Phán vui vẻ – Nhưng tại sao các bạn không tìm hiểu xem anh chàng Phong Khê này là người như thế nào?
– Đó là chuyện riêng của tụi này, bạn khỏi cần quan tâm. – Xuyên gạt ngang – Bạn chỉ cần giúp tụi này “sáng tác văn chương” thôi!

– Nhưng nội dung như thế nào? – Phán liếm môi hỏi.
– Nội dung hả? – Xuyên ngập ngừng một hồi rồi quay lại ngoắc Thục và Cúc Hương – Tụi mày lại đây cho tao tham khảo ý kiến chút coi!
Chỉ đợi có vậy, Cúc Hương chạy vù ngay lại, miệng láu táu:
– Sao rồi, Phán củi… à quên, nhà thơ Lê Huy Phán có chịu giúp tụi mình không?
– Chịu rồi! – Xuyên trừng mắt nhìn bạn – Mày tóp bớt cái miệng

CHƯƠNG 4

Xuyên, Thục và Cúc Hương nhận được ba trái xoài chỉ vài ngày sau đó, vẫn với một bài thơ kèm theo. Lần này, giọng điệu của Phong Khê đã bắt đầu ỡm ờ:

Khi chưa biết thì kêu huyền bí
Lúc hay ra, giản dị lắm thay!
Xoài ngon ba trái trao tay
Mong rằng gặp gỡ sau này… có khi!

Đọc xong bài thơ, Cúc Hương ngó Xuyên:
– Mình không muốn gặp hắn, hắn lại mong gặp mình! Giờ tính sao?
– Kệ hắn! – Xuyên phẩy tay – Thật ra hắn chỉ muốn gặp mặt con Thục thôi, nhưng mình sẽ không để hắn thực hiện ý đồ “đen tối” này!

Cúc Hương liếc Thục, thở dài:
– Nếu như vậy con Thục sẽ buồn! Tội nó!
Thục “xì” một tiếng:
– Có mày buồn thì có! Đừng đổ vấy cho tao!
Cúc Hương nhe răng cười:
– Mày đừng lo cho tao! Tao có ba trái xoài làm bạn rồi, chẳng còn muốn “gặp gỡ” ai nữa! Hơn nữa tao thuộc hệ PAL, đâu phải hệ NTSC như mày!

Dù đang khẩu chiến, Thục cũng không nén được tò mò:
PAL là sao?
– Là “Phớt Anh Luôn” chứ là sao! Hùng Quăn từng là nạn nhân hệ PAL của tao, mày không nhớ sao!

Thục có vẻ thích thú trước trò chơi chữ của Cúc Hương:
– Thế còn con Xuyên? Nó là PAL hay NTSC?
– Con Xuyên hả? – Cúc Hương tươi cười – Nó khác tụi mình. Nó thuộc hệ SECAM. “Sao Em Chê Anh Mãi”. Hệ này còn gọi là hệ… ê chề!

Xuyên trừng mắt:
– Tao cốc cho một cái bây giờ! Chuyện quan trọng trước mắt không lo, cứ lo đi trù ẻo bạn bè!
Cúc Hương đưa tay ôm đầu:
– Chuyện gì mà quan trọng?
– Chuyện anh chàng Phong Khê của con Thục chứ chuyện gì!
– Hắn sao?
– Còn trăng với sao nữa! Mày đọc lại bài thơ của hắn coi!
Cúc Hương đọc lại bài thơ.
– Thấy gì chưa? – Xuyên hỏi.
Cúc Hương giương mắt ếch:
– Có thấy gì đâu!
– Mắt mày đui rồi! – Xuyên thở dài – Mày đọc kỹ hai câu đầu ấy!
Cúc Hương lại dán mắt vô tờ giấy. Và lần này, nó reo lên:
– À, tao thấy rồi!
Xuyên sáng mắt:
– Thấy rồi phải không?
– Ừ, tao thấy… hai câu thơ.
Bị lỡm, Xuyên đấm gãy:
– Vô duyên! Dẹp mày đi!
Cúc Hương cười hì hì:
– Giỡn với mày vậy thôi chứ tao hiểu rồi! Vấn đề nằm ở hai chữ “giản dị”, đúng không? “Lúc hay ra, giản dị lắm thay!”, câu thơ đó tố cáo rằng hắn là một người rất quen thuộc với tụi mình…

Không đợi Cúc Hương nói hết câu, Xuyên vỗ tay:
– Khá lắm!

Thục không nói gì, chỉ gật gù tỏ ý tán đồng với nhận xét của Cúc Hương. Nghe khen, Cúc Hương khoái chí, tiếp tục bô bô:
– Vì vậy nhiệm vụ trước mắt của tụi mình là khẩn cấp truy tìm thủ phạm, xem thử hắn là cái đứa ba hoa nào!

Nào ngờ lần này ý kiến của Cúc Hương bị Xuyên phản đối:
– Không nên! Làm vậy sẽ rơi vào cái bẫy của hắn!
– Bẫy gì? – Cúc Hương trố mắt.
Xuyên thủ thỉ giải thích:
– Ngay từ lá thư làm quen đầu tiên, hắn đã làm bộ bí mật để dụ tụi mình… đi tìm hắn. Mà hễ con gái đi tìm con trai là coi như “mất giá” rồi…
– Còn giá của hắn thì lại tăng theo giá vàng và đô-la! – Cúc Hương lẹ làng bổ sung.
– Đúng vậy! – Cúc Hương tiếp tục nhận định với giọng nghiêm nghị – Hắn tự muốn nâng giá vô tội vạ như ở các bãi giữ xe. Nhưng tụi mình đã tỏ ra là những công dân đầy bản lĩnh. Ngay cả khi hắn điều tra ra “quý danh” của tụi mình, tụi mình vẫn không thèm tò mò về hắn. Tụi mình cứ thản nhiên ăn ổi, ăn xoài và tiếp tục tỉnh rụi khiến hắn tức điên!
– Sao mày biết hắn tức điên? – Thục hỏi chen ngang.
Xuyên nguýt Thục:
– Sao lại không biết! Chính vì tức điên nên lần này hắn cố tình úp úp mở mở, nói xa nói gần ra vẻ ta đây là người thân quen ghê lắm để đánh vào lòng hiếu kỳ của tụi mình. Kỳ thực hắn chẳng hề quen biết gì với tụi mình, mà chỉ là một thằng nhãi học lớp 11…
– Hay, hay! – Cúc Hương buột miệng khen – Mày quả là Khổng Minh tái thế, phân tích đâu ra đó đàng hoàng. Suýt chút nữa tụi mình rơi vào âm mưu thâm độc của hắn…
– Và sẽ bị hắn cười vào mũi ba ngày ba đêm! – Xuyên hùng hổ nói tiếp.
Thục mỉm cười:
– Còn tụi mình không đi tìm thì hắn sẽ bị sổ mũi ba đêm ba ngày?
– Chứ còn gì nữa! – Cúc Hương hăm hở – Tao sẽ cho hắn biết thế nào là phụ nữ hệ PAL!

Đang ba hoa, Cúc Hương bỗng ngập ngừng:
– Nhưng còn cái vụ viết thư?
– Sao?
Cúc Hương liếm môi:
– Tụi mình không đi tìm hắn nhưng vẫn phải tiếp tục viết thư “dụ ăn” chứ?
– Đương nhiên rồi! – Xuyên phì cười – Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, còn cái miệng là cửa chính. Mình không cho hắn nhảy qua cửa sổ, chứ còn cửa chính thì tha hồ. Ôi, xoài, bưởi, mận gì đều qua được tuốt!

Ngay sau “quyết định” của Xuyên, Phán củi lập tức được triệu tập.

Lần này, Phán không còn bỡ ngỡ nữa. Vừa nghe Xuyên gọi, anh đã bước lại, cười hỏi:
– Làm thơ nữa hả?
– Trời đất! – Xuyên trợn mắt – Mới ăn có một chậu chè mà sao đầu óc bạn thông minh sáng láng hẳn ra vậy?
– Thông minh gì đâu! – Phán bẽn lẽn – Các bạn kêu tôi thì chỉ có nhờ… làm thơ thôi chứ có chuyện gì!
– Đừng nói vậy mất đoàn kết lắm à nghen! Tụi này chơi với bạn vì quý bạn chứ không phải để nhờ vả đâu à!

Bị Xuyên thình lình “lên lớp”, Phán sượng sùng quay mặt đi chỗ khác. Thấy vậy, Xuyên vội trấn an:
– Nhưng lần này thì đúng là tụi này định nhờ vả bạn thật!

Nói xong, Xuyên cười toe. ThụcCúc Hương cũng không nhịn được cười trước kiểu ăn nói tráo trở của bạn mình. Chỉ có Phán là vẫn còn ngượng nghịu. Anh dè dặt hỏi:
– Các bạn định nhờ tui làm thơ gửi cho anh chàng Phong Khê bữa trước phải không?
– Ừ, nhưng lần này không phải là thơ lục bát nữa đâu! Song thất lục bát chính hiệu đây! – Vừa nói, Xuyên vừa chìa bài thơ của Phong Khê cho Phán xem.

Phán đọc lướt qua tờ giấy rồi chậm rãi hỏi:
– Bây giờ các bạn muốn trả lời như thế nào?
Xuyên chưa kịp lên tiếng thì Cúc Hương đã hùng hổ đáp:
– Bạn nói cho hắn biết là dù hắn có quen biết với tụi này hay không, tụi này cũng có thèm để ý đâu. Bảo hắn đừng có giở giọng ỡm ờ ra nữa. Mà hãy tập trung tư tưởng xem ở nhà có món gì ngon ngon nhớ gửi sớm cho tụi này… làm bài tập!
– Bài tập gì? – Phán chưng hửng.
– Bài tập “kiểm tra miệng” chứ bài tập gì! Sao bạn “chậm tiêu” quá vậy?

Nghe Cúc Hương chê mình “chậm tiêu”, Phán không dám hỏi tới hỏi lui. Như lần trước, Phán chắp tay sau lưng đi qua đi lại, miệng lẩm nhẩm. Đã quen với “hoạt động sáng tác” của Phán, ba cô gái không còn tròn mắt kinh ngạc nữa.

Bỗng nhiên Phán dừng lại. Cúc Hương nheo mắt:
– Mỏi giò rồi hả?
Phán cười:
– Xong rồi! Các bạn lấy giấy ra đi!
– Bạn làm thơ lẹ ghê! Không thua gì trạng Quỳnh vẽ giun! – Vừa nịnh nọt, Cúc Hương vừa lật tập xé giấy đưa cho Xuyên. Trước ánh mắt hau háu của ba cô gái, Phán khoan thai đọc:

Dù quen biết hay không quen biết
Thì tụi này có thiết tha chi
Thực lòng thì có thứ chi
Ăn ngon nhớ gửi cấp kỳ, bạn ơi!

Bài thơ của Phán thể hiện đầy đủ nội dung Cúc Hương yêu cầu. Vì vậy, Phán vừa đọc xong, Cúc Hương liền vỗ tay khen ầm:
– Tuyệt cú mèo! Bạn đúng là một ngôi sao sáng trên bầu trời văn nghệ!

Xuyên cũng gật gù, tấm tắc:
– Thơ hay không kém gì thơ của thi sĩ Tò Te trên báo Mực Tím. Mặc dù chữ “chi” lặp lại tới hai lần nhưng “khuyết điểm” này thực ra không đáng kể lắm!

Lần nào khen thơ Phán, Xuyên cũng đều chêm vào một câu xiên xỏ. Nhưng Phán làm bộ như không để ý. Anh quay sang Thục:
Thục thấy sao?

Phán tưởng Thục sẽ khen mình như XuyênCúc Hương. Nhưng Thục lại nhăn mặt:
– Bài thơ kỳ quá!
Phán chột dạ:
– Dở quá hả Thục?
– Không phải dở nhưng nghe nó vô tình và trâng tráo sao sao ấy!

Lời phê bình của Thục khiến Phán đâm lúng túng. Anh chớp mắt phân bua:
– Nhưng đó là ý của Cúc Hương mà!
– Trời ơi, bạn đừng có nghe lời con Thục! – Cúc Hương hừ giọng – Nó bị tay Phong Khê kia hớp hồn mất rồi!
– Mày đừng có nói bậy! – Thục nạt Cúc Hương và thò tay định ngắt khiến Cúc Hương phải hấp tấp lùi xa ra.

Phán đứng như chôn chân tại chỗ. Anh ngẩn ngơ nhìn ba cô gái, không biết phải nghe lời ai. Nhưng rồi không thấy Thục nói gì thêm sau khi bị Cúc Hương chặn giọng, Phán mới yên tâm dời gót. Ra tới cửa, anh bỗng nghe tiếng Xuyên gọi với theo:
– Chiều mai nhớ đi ăn chè với tụi này nữa nghen!

CHƯƠNG 5

Sau khi gởi lá thư “vô tình và trớ trêu” đi rồi, Xuyến, Thục và Cúc Hương nơm nớp chờ xem Phong Khê sẽ phản ứng như thế nào. Nhưng sau bốn ngày chờ đợi, Phong Khê vẫn bặt vô âm tín. Trưa nào đến lớp, ba cô gái cũng nóng ruột nghiêng đầu dò vào ngăn bàn, nhưng lần nào họ cũng thất vọng quay ra. Những lần trước, trễ nhất là ba hôm đã có thư hồi âm.

Nhưng lần này, đã quá một tuần mà ngăn bàn vẫn trống rỗng. Thư cũng không mà bánh trái cũng không.

Ba cô gái đều lộ vẻ bồn chồn, mặc dù không ai nói ai. Từ ngày anh chàng Phong Khê đánh tiếng làm quen, rồi thư đi tin lại, cuộc trò chuyện thầm lặng dưới ngăn bàn đã trở thành một niềm vui quen thuộc với ba cô gái. Bây giờ anh chàng Phong Khê không rõ mặt mũi kia đột nhiên im tiếng khiến họ cảm thấy thiếu thiếu một cái gì. Cái ngăn bàn hình chữ nhật chỗ Thục ngồi bây giờ không còn là một hộp thư bí mật và hấp dẫn nữa mà giống như một cái hang rộng tuếch và nhạt nhẽo.

Thục là người buồn nhất. Lúc nào nó cũng băn khoăn trong nỗi ngóng đợi mơ hồ. Mỗi lần nhớ lại nội dung bức thư, Thục lại cảm thấy áy náy và ngượng ngập. Thục đâm ra trách Xuyến và Cúc Hương. Nó giận lây cả Phán củi. Phán củi khù khờ, Xuyến và Cúc Hương bảo sao cứ nhắm mắt làm theo, chẳng thèm phân biệt phải trái. Để rồi rốt cuộc, Phong Khê đâm ra oán trách và nghỉ chơi với Thục không một lời báo trước. Mà Phong Khê đâu phải là anh chàng tệ hại, “âm mưu đen tối” như Xuyến nghĩ. Từ ngày “làm quen” với Phong Khê, Thục chẳng thấy anh ta có “âm mưu” gì. Phong Khê chỉ hết lòng chiều chuộng bọn Thục. Anh ta chỉ muốn bọn Thục vui.

Không chỉ riêng Thục, cả Xuyến và Cúc Hương cũng bắt đầu thấy ân hận về lá thư quá trớn của mình. Chiều ngày thứ tư, Thục nghe Xuyến thở dài “tự kiểm”:

— Lần này tụi mình lỡ tay ra đòn mạnh quá, Cúc Hương ơi!
Cúc Hương phân trần:
— Đâu phải do tụi mình! Tại sức chịu đựng của hắn kém quá! Không vượt qua nổi sự thử thách của tao và mày thì hắn đâu có đủ tư cách “cầu hôn” con Thục!

Nếu như mọi lần, Thục sẽ không tha cho tội ăn nói sàm sỡ của Cúc Hương. Nhưng hôm nay, Thục ngồi im, chẳng buồn nhếch mép. Nó mải nghĩ ngợi tận đâu đâu. Nó đang hình dung gương mặt rầu rĩ của anh chàng Phong Khê khi đọc thấy hàng chữ “dù quen biết hay không quen biết, thì tụi này có thiết tha chi…”.

Trong khi bọn Thục chờ thư của anh chàng Phong Khê đến mòn con mắt thì Phán củi bỗng “tung” một bài thơ lên báo Mực Tím khiến cả lớp xôn xao. Lần này, bạn bè xôn xao không phải vì thơ Phán được đăng lên báo mà vì nội dung “liều mạng” của bài thơ. Ngay cả bọn Xuyến khi đọc bài thơ cũng cảm thấy ngỡ ngàng.

Bài thơ có tựa đề “Cô em hiền thục” và chỉ có tám câu:

Cô em hiền thục
Gặp từ hôm qua
Nhớ từ hôm trước
Thương em nhất nhà
Em không lém lỉnh
Như là người ta
Bông hoa bẽn lẽn
Là em đấy mà!

Giọng thơ dịu dàng và đầy tình cảm, ý tứ lại quá rõ ràng. Bạn bè trong lớp ai cũng nghĩ Phán viết cho Thục. Và những lời chòng ghẹo không ngớt nổ ra trong giờ chơi:

— Lớp mình bữa nay có hiện tượng lạ, tụi mày ơi!
— Một tình yêu sét đánh! — Một đứa hét ầm.
Một giọng cười cợt phụ họa:
— Sét đánh trúng… đống củi, và củi đã bốc cháy phừng phừng, ha ha…
Có đứa tinh quái ôm ồm hát:

“Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn…”

Cả lớp cười rầm, có đứa gõ bàn thùng thùng nhịp theo.

Người ấm ức nhất trong vụ này là Hoàng Hoa. Thời gian gần đây, thấy Phán thường cặp kè đi ăn chè với bọn Xuyến, Hoàng Hoa đã thấy gai mắt. Nay lại thêm bài thơ ướt át kia xuất hiện, anh càng cay cú. Vì vậy, trước những trò đùa nghịch tai ác của các bạn, Hoàng Hoa cố tình giả điếc làm ngơ.

Được lớp trưởng “bật đèn xanh”, lũ bạn quỷ quái càng khoái chí tuôn ra đủ lời trêu chọc. Cũng may, vì sợ hai cái “đài phát sóng siêu tần số” của Xuyến và Cúc Hương nên không ai dám nhắc đến tên Thục. Nếu không, chẳng biết mọi chuyện sẽ còn “ầm ĩ” đến đâu!

Còn Phán, trước sau anh vẫn ngồi im chịu trận. Mấy lần Phán định đứng dậy bỏ ra ngoài nhưng lòng tự ái khiến anh lưỡng lự, và rốt cuộc anh chẳng nhúc nhích. Anh cũng không dám mở miệng phân trần hay chống chế. Làm vậy có khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Phán tự nhủ, tốt nhất là nín nhịn, ra vẻ ta đây là chiếc lá khoai, đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu.

Xuyến, Thục và Cúc Hương nhận được ba trái xoài chỉ vài ngày sau đó, kèm theo một bài thơ. Lần này, giọng điệu của Phong Khê đã bắt đầu ỡm ờ:

Khi chưa biết thì kêu huyền bí
Lúc hay ra, giản dị lắm thay!
Xoài ngon ba trái trao tay
Mong rằng gặp gỡ sau này… có khi!

Đọc xong bài thơ, Cúc Hương ngoái sang Xuyến:
– Mình không muốn gặp hắn, hắn lại mong gặp mình! Giờ tính sao?
– Kệ hắn! – Xuyến phẩy tay – Thật ra hắn chỉ muốn gặp mặt con Thục thôi, nhưng mình sẽ không để hắn thực hiện ý đồ “đen tối” này!

Cúc Hương liếc Thục, thở dài:
– Nếu như vậy con Thục sẽ buồn! Tội nó!
Thục “xì” một tiếng:
– Có mày buồn thì có! Đừng đổ vấy cho tao!

Cúc Hương nhe răng cười:
– Mày đừng lo cho tao! Tao có ba trái xoài làm bạn rồi, chẳng còn muốn “gặp gỡ” ai nữa! Hơn nữa tao thuộc hệ PAL, đâu phải hệ NTSC như mày!

Dù đang “khẩu chiến”, Thục cũng không nén được tò mò:
– PAL là sao?
– Là “Phớt Anh Luôn” chứ là sao! Hùng quăn từng là nạn nhân hệ PAL của tao, mày không nhớ sao!

Thục có vẻ thích thú trước trò chơi chữ của Cúc Hương:
– Thế còn con Xuyến? Nó là PAL hay NTSC?
– Con Xuyến hả? – Cúc Hương tươi cười – Nó khác tụi mình. Nó thuộc hệ SECAM. “Sao Em Chê Anh Mãi”. Hệ này còn gọi là hệ… “ế chỏng”!

Xuyến trừng mắt:
– Tao cốc cho một cái bây giờ! Chuyện quan trọng trước mắt không lo, cứ lo đi trù ẻo bạn bè!
Cúc Hương đưa tay ôm đầu:
– Chuyện gì mà quan trọng?
– Chuyện anh chàng Phong Khê của con Thục chứ chuyện gì!
– Hắn sao?
– Còn trăng với sao nữa! Mày đọc lại bài thơ của hắn coi!

Cúc Hương đọc lại bài thơ.
– Thấy gì chưa? – Xuyến hỏi.
Cúc Hương giương mắt ếch:
– Có thấy gì đâu!
– Mắt mày đui rồi! – Xuyến thở dài – Mày đọc kỹ hai câu đầu ấy!

Cúc Hương lại dán mắt vô tờ giấy. Và lần này, nó reo lên:
– À, tao thấy rồi!
– Thấy rồi phải không?
– Ừ, tao thấy… hai câu thơ.

Bị lỡm, Xuyến đấm gạt:
– Vô duyên! Dẹp mày đi!
Cúc Hương cười hì hì:
– Giỡn với mày vậy thôi chứ tao hiểu rồi! Vấn đề nằm ở hai chữ “giản dị”, đúng không? “Lúc hay ra, giản dị lắm thay!” – câu thơ đó tố cáo rằng hắn là một người rất quen thuộc với tụi mình…

Không đợi Cúc Hương nói hết câu, Xuyến vỗ tay:
– Khá lắm!

Thục không nói gì, chỉ gật gù tỏ ý tán đồng với nhận xét của Cúc Hương.
Nghe khen, Cúc Hương khoái chí, tiếp tục bô bô:
– Vì vậy nhiệm vụ trước mắt của tụi mình là khẩn cấp truy tìm thủ phạm, xem thử hắn là cái đứa bố láo nào!

Nào ngờ lần này ý kiến của Cúc Hương bị Xuyến phản đối:
– Không nên! Làm vậy sẽ rơi vào cái bẫy của hắn!
– Bẫy gì? – Cúc Hương trợn mắt.
Xuyến thủng thỉnh giải thích:
– Ngay từ lá thư làm quen đầu tiên, hắn đã làm bộ bí mật để dụ tụi mình… đi tìm hắn. Mà hễ con gái đi tìm con trai là coi như “mất giá” rồi…
– Còn giá của hắn thì lại tăng theo giá vàng và đô-la! – Cúc Hương lẹ làng bổ sung.
– Đúng vậy! – Cúc Hương tiếp tục nhận định với giọng nghiêm nghị – Hắn tự muốn nâng giá vô tội vạ như ở các bãi giữ xe. Nhưng tụi mình đã tỏ ra là những công dân đầy bản lĩnh. Ngay cả khi hắn điều tra ra “quý danh” của tụi mình, tụi mình vẫn không thèm tò mò về hắn. Tụi mình cứ thản nhiên ăn ổi, ăn xoài và tiếp tục tỉnh rụi khiến hắn tức điên!
– Sao mày biết hắn tức điên? – Thục hỏi chen ngang.
Xuyến nguýt Thục:
– Sao lại không biết! Chính vì tức điên nên lần này hắn cố tình úp úp mở mở, nói xa nói gần ra vẻ ta đây là người thân quen ghê lắm để đánh vào lòng hiếu kỳ của tụi mình. Kỳ thực hắn chẳng hề quen biết gì với tụi mình, mà chỉ là một thằng nhãi học lớp 11…
– Hay, hay! – Cúc Hương buột miệng khen – Mày quả là Khổng Minh tái thế, phân tích đâu ra đó đàng hoàng. Suýt chút nữa tụi mình rơi vào âm mưu thâm độc của hắn…
– Và sẽ bị hắn cười vào mũi ba ngày ba đêm! – Xuyến hùng hổ nói tiếp.
Thục mỉm cười:
– Còn tụi mình không đi tìm thì hắn sẽ bị sổ mũi ba đêm ba ngày?
– Chứ còn gì nữa! – Cúc Hương hăm hở – Tao sẽ cho hắn biết thế nào là phụ nữ hệ PAL!

Đang ba hoa, Cúc Hương bỗng ngập ngừng:
– Nhưng còn cái vụ viết thư?
– Sao?
Cúc Hương liếm môi:
– Tụi mình không đi tìm hắn nhưng vẫn phải tiếp tục viết thư “dụ ăn” chứ?
– Đương nhiên rồi! – Xuyến phì cười – Cửa sổ là cửa sổ của tâm hồn, còn cái miệng là cửa chính. Mình không cho hắn nhảy qua cửa sổ, chứ còn cửa chính thì tha hồ. Ôi, xoài, bưởi, mận gì đều qua được tuốt!

Ngay sau “quyết định” của Xuyến, Phán củi lập tức được triệu tập.

Lần này, Phán không còn bỡ ngỡ nữa. Vừa nghe Xuyến gọi, anh đã bước lại, cười hỏi:
– Làm thơ nữa hả?
– Trời đất! – Xuyến trợn mắt – Mới ăn có một chầu chè mà sao đầu óc bạn thông minh sáng láng hẳn ra vậy?
– Thông minh gì đâu! – Phán bẽn lẽn – Các bạn kêu tôi thì chỉ có nhờ làm thơ thôi chứ có chuyện gì!
– Đừng nói vậy mất đoàn kết lắm à nghen! Tụi này chơi với bạn vì quý bạn chứ không phải để nhờ vả đâu à!

Bị Xuyến thình lình “lên lớp”, Phán sượng sùng quay mặt đi chỗ khác. Thấy vậy, Xuyến vội trấn an:
– Nhưng lần này thì đúng là tụi này định nhờ vả bạn thật!

Nói xong, Xuyến cười toe. Thục và Cúc Hương cũng không nhịn được cười trước kiểu ăn nói tráo trở của bạn mình. Chỉ có Phán là vẫn còn ngượng ngập. Anh dè dặt hỏi:
– Các bạn định nhờ tui làm thơ gửi cho anh chàng Phong Khê bữa trước phải không?
– Ừ, nhưng lần này không phải là thơ lục bát nữa đâu! Song thất lục bát chính hiệu đấy! – Vừa nói, Xuyến vừa chìa bài thơ của Phong Khê cho Phán xem.

Phán đọc lướt qua tờ giấy rồi chậm rãi hỏi:
– Bây giờ các bạn muốn trả lời như thế nào?
Xuyến chưa kịp lên tiếng thì Cúc Hương đã hùng hổ đáp:
– Bạn nói cho hắn biết là dù hắn có quen biết với tụi này hay không, tụi này cũng cóc thèm để ý đâu. Bảo hắn đừng có giở giọng ỡm ờ ra nữa. Mà hãy tập trung tư tưởng xem ở nhà có món gì ngon ngon nhớ gửi sớm cho tụi này… làm bài tập!
– Bài tập gì? – Phán chưng hửng.
– Bài tập “kiểm tra miệng” chứ bài tập gì! Sao bạn “chậm tiêu” quá vậy?

Nghe Cúc Hương chê mình “chậm tiêu”, Phán không dám hỏi tới hỏi lui. Như lần trước, Phán chắp tay sau lưng đi qua đi lại, miệng lầm nhẩm. Đã quen với “hoạt động sáng tác” của Phán, ba cô gái không còn tròn mắt kinh ngạc nữa.

Bỗng nhiên Phán dừng lại. Cúc Hương nheo mắt:
– Mỏi giò rồi hả?
Phán cười:
– Xong rồi! Các bạn lấy giấy ra đi!
– Bạn làm thơ lẹ ghê! Không thua gì trạng Quỳnh vẽ giun! – Vừa nịnh nọt, Cúc Hương vừa lật tập xé giấy đưa cho Xuyến.

Trước ánh mắt hau háu của ba cô gái, Phán khoan thai đọc:

Dù quen biết hay không quen biết
Thì tụi này có thiết tha chi
Thực lòng thì có thứ chi
Ăn ngon nhớ gửi cấp kỳ, bạn ơi!

Bài thơ của Phán thể hiện đầy đủ nội dung Cúc Hương yêu cầu. Vì vậy, Phán vừa đọc xong, Cúc Hương liền vỗ tay khen ầm:
– Tuyệt cú mèo! Bạn đúng là một ngôi sao sáng trên bầu trời văn nghệ!

Xuyến cũng gật gù, tấm tắc:
– Thơ hay không kém gì thơ của thi sĩ Tò Te trên báo Mực Tím. Mặc dù chữ “chi” lặp lại tới hai lần nhưng “khuyết điểm” này thực ra không đáng kể lắm!

Lần nào khen thơ Phán, Xuyến cũng đều chêm vào một câu xiên xỏ. Nhưng Phán làm bộ như không để ý. Anh quay sang Thục:
– Thục thấy sao?

Phán tưởng Thục sẽ khen mình như Xuyến và Cúc Hương. Nhưng Thục lại nhăn mặt:
– Bài thơ kỳ quá!
Phán chột dạ:
– Dở quá hả Thục?
– Không phải dở, nhưng nghe nó vô tình và trơ trẽn sao sao ấy!

Lời phê bình của Thục khiến Phán đâm lúng túng. Anh chớp mắt phân bua:
– Nhưng đó là ý Cúc Hương mà!
– Trời ơi, bạn đừng có nghe lời con Thục! – Cúc Hương hừ giọng – Nó bị tay Phong Khê kia hớp hồn mất rồi!
– Mày đừng có nói bậy! – Thục nạt Cúc Hương và thò tay định ngắt khiến Cúc Hương phải hấp tấp lùi xa ra.

Phán đứng như chôn chân tại chỗ. Anh ngẩn ngơ nhìn ba cô gái, không biết phải nghe lời ai. Nhưng rồi, không thấy Thục nói gì thêm sau khi bị Cúc Hương chặn giọng, Phán mới yên tâm dời gót. Ra tới cửa, anh bỗng nghe tiếng Xuyến gọi với theo:
– Chiều mai nhớ đi ăn chè với tụi này nữa nghen!

Xuyến, Thục và Cúc Hương nhận được ba trái xoài chỉ vài ngày sau đó, kèm theo một bài thơ. Lần này, giọng điệu của Phong Khê đã bắt đầu ỡm ờ:

Khi chưa biết thì kêu huyền bí
Lúc hay ra, giản dị lắm thay!
Xoài ngon ba trái trao tay
Mong rằng gặp gỡ sau này… có khi!

Đọc xong bài thơ, Cúc Hương ngoái sang Xuyến:
– Mình không muốn gặp hắn, hắn lại mong gặp mình! Giờ tính sao?
– Kệ hắn! – Xuyến phẩy tay – Thật ra hắn chỉ muốn gặp mặt con Thục thôi, nhưng mình sẽ không để hắn thực hiện ý đồ “đen tối” này!

Cúc Hương liếc Thục, thở dài:
– Nếu như vậy con Thục sẽ buồn! Tội nó!
Thục “xì” một tiếng:
– Có mày buồn thì có! Đừng đổ vấy cho tao!

Cúc Hương nhe răng cười:
– Mày đừng lo cho tao! Tao có ba trái xoài làm bạn rồi, chẳng còn muốn “gặp gỡ” ai nữa! Hơn nữa tao thuộc hệ PAL, đâu phải hệ NTSC như mày!

Dù đang “khẩu chiến”, Thục cũng không nén được tò mò:
– PAL là sao?
– Là “Phớt Anh Luôn” chứ là sao! Hùng quăn từng là nạn nhân hệ PAL của tao, mày không nhớ sao!

Thục có vẻ thích thú trước trò chơi chữ của Cúc Hương:
– Thế còn con Xuyến? Nó là PAL hay NTSC?
– Con Xuyến hả? – Cúc Hương tươi cười – Nó khác tụi mình. Nó thuộc hệ SECAM. “Sao Em Chê Anh Mãi”. Hệ này còn gọi là hệ… “ế chỏng”!

Xuyến trừng mắt:
– Tao cốc cho một cái bây giờ! Chuyện quan trọng trước mắt không lo, cứ lo đi trù ẻo bạn bè!
Cúc Hương đưa tay ôm đầu:
– Chuyện gì mà quan trọng?
– Chuyện anh chàng Phong Khê của con Thục chứ chuyện gì!
– Hắn sao?
– Còn trăng với sao nữa! Mày đọc lại bài thơ của hắn coi!

Cúc Hương đọc lại bài thơ.
– Thấy gì chưa? – Xuyến hỏi.
Cúc Hương giương mắt ếch:
– Có thấy gì đâu!
– Mắt mày đui rồi! – Xuyến thở dài – Mày đọc kỹ hai câu đầu ấy!

Cúc Hương lại dán mắt vô tờ giấy. Và lần này, nó reo lên:
– À, tao thấy rồi!
– Thấy rồi phải không?
– Ừ, tao thấy… hai câu thơ.

Bị lỡm, Xuyến đấm gạt:
– Vô duyên! Dẹp mày đi!
Cúc Hương cười hì hì:
– Giỡn với mày vậy thôi chứ tao hiểu rồi! Vấn đề nằm ở hai chữ “giản dị”, đúng không? “Lúc hay ra, giản dị lắm thay!” – câu thơ đó tố cáo rằng hắn là một người rất quen thuộc với tụi mình…

Không đợi Cúc Hương nói hết câu, Xuyến vỗ tay:
– Khá lắm!

Thục không nói gì, chỉ gật gù tỏ ý tán đồng với nhận xét của Cúc Hương.
Nghe khen, Cúc Hương khoái chí, tiếp tục bô bô:
– Vì vậy nhiệm vụ trước mắt của tụi mình là khẩn cấp truy tìm thủ phạm, xem thử hắn là cái đứa bố láo nào!

Nào ngờ lần này ý kiến của Cúc Hương bị Xuyến phản đối:
– Không nên! Làm vậy sẽ rơi vào cái bẫy của hắn!
– Bẫy gì? – Cúc Hương trợn mắt.
Xuyến thủng thỉnh giải thích:
– Ngay từ lá thư làm quen đầu tiên, hắn đã làm bộ bí mật để dụ tụi mình… đi tìm hắn. Mà hễ con gái đi tìm con trai là coi như “mất giá” rồi…
– Còn giá của hắn thì lại tăng theo giá vàng và đô-la! – Cúc Hương lẹ làng bổ sung.
– Đúng vậy! – Cúc Hương tiếp tục nhận định với giọng nghiêm nghị – Hắn tự muốn nâng giá vô tội vạ như ở các bãi giữ xe. Nhưng tụi mình đã tỏ ra là những công dân đầy bản lĩnh. Ngay cả khi hắn điều tra ra “quý danh” của tụi mình, tụi mình vẫn không thèm tò mò về hắn. Tụi mình cứ thản nhiên ăn ổi, ăn xoài và tiếp tục tỉnh rụi khiến hắn tức điên!
– Sao mày biết hắn tức điên? – Thục hỏi chen ngang.
Xuyến nguýt Thục:
– Sao lại không biết! Chính vì tức điên nên lần này hắn cố tình úp úp mở mở, nói xa nói gần ra vẻ ta đây là người thân quen ghê lắm để đánh vào lòng hiếu kỳ của tụi mình. Kỳ thực hắn chẳng hề quen biết gì với tụi mình, mà chỉ là một thằng nhãi học lớp 11…
– Hay, hay! – Cúc Hương buột miệng khen – Mày quả là Khổng Minh tái thế, phân tích đâu ra đó đàng hoàng. Suýt chút nữa tụi mình rơi vào âm mưu thâm độc của hắn…
– Và sẽ bị hắn cười vào mũi ba ngày ba đêm! – Xuyến hùng hổ nói tiếp.
Thục mỉm cười:
– Còn tụi mình không đi tìm thì hắn sẽ bị sổ mũi ba đêm ba ngày?
– Chứ còn gì nữa! – Cúc Hương hăm hở – Tao sẽ cho hắn biết thế nào là phụ nữ hệ PAL!

Đang ba hoa, Cúc Hương bỗng ngập ngừng:
– Nhưng còn cái vụ viết thư?
– Sao?
Cúc Hương liếm môi:
– Tụi mình không đi tìm hắn nhưng vẫn phải tiếp tục viết thư “dụ ăn” chứ?
– Đương nhiên rồi! – Xuyến phì cười – Cửa sổ là cửa sổ của tâm hồn, còn cái miệng là cửa chính. Mình không cho hắn nhảy qua cửa sổ, chứ còn cửa chính thì tha hồ. Ôi, xoài, bưởi, mận gì đều qua được tuốt!

Ngay sau “quyết định” của Xuyến, Phán củi lập tức được triệu tập.

Lần này, Phán không còn bỡ ngỡ nữa. Vừa nghe Xuyến gọi, anh đã bước lại, cười hỏi:
– Làm thơ nữa hả?
– Trời đất! – Xuyến trợn mắt – Mới ăn có một chầu chè mà sao đầu óc bạn thông minh sáng láng hẳn ra vậy?
– Thông minh gì đâu! – Phán bẽn lẽn – Các bạn kêu tôi thì chỉ có nhờ làm thơ thôi chứ có chuyện gì!
– Đừng nói vậy mất đoàn kết lắm à nghen! Tụi này chơi với bạn vì quý bạn chứ không phải để nhờ vả đâu à!

Bị Xuyến thình lình “lên lớp”, Phán sượng sùng quay mặt đi chỗ khác. Thấy vậy, Xuyến vội trấn an:
– Nhưng lần này thì đúng là tụi này định nhờ vả bạn thật!

Nói xong, Xuyến cười toe. Thục và Cúc Hương cũng không nhịn được cười trước kiểu ăn nói tráo trở của bạn mình. Chỉ có Phán là vẫn còn ngượng ngập. Anh dè dặt hỏi:
– Các bạn định nhờ tui làm thơ gửi cho anh chàng Phong Khê bữa trước phải không?
– Ừ, nhưng lần này không phải là thơ lục bát nữa đâu! Song thất lục bát chính hiệu đấy! – Vừa nói, Xuyến vừa chìa bài thơ của Phong Khê cho Phán xem.

Phán đọc lướt qua tờ giấy rồi chậm rãi hỏi:
– Bây giờ các bạn muốn trả lời như thế nào?
Xuyến chưa kịp lên tiếng thì Cúc Hương đã hùng hổ đáp:
– Bạn nói cho hắn biết là dù hắn có quen biết với tụi này hay không, tụi này cũng cóc thèm để ý đâu. Bảo hắn đừng có giở giọng ỡm ờ ra nữa. Mà hãy tập trung tư tưởng xem ở nhà có món gì ngon ngon nhớ gửi sớm cho tụi này… làm bài tập!
– Bài tập gì? – Phán chưng hửng.
– Bài tập “kiểm tra miệng” chứ bài tập gì! Sao bạn “chậm tiêu” quá vậy?

Nghe Cúc Hương chê mình “chậm tiêu”, Phán không dám hỏi tới hỏi lui. Như lần trước, Phán chắp tay sau lưng đi qua đi lại, miệng lầm nhẩm. Đã quen với “hoạt động sáng tác” của Phán, ba cô gái không còn tròn mắt kinh ngạc nữa.

Bỗng nhiên Phán dừng lại. Cúc Hương nheo mắt:
– Mỏi giò rồi hả?
Phán cười:
– Xong rồi! Các bạn lấy giấy ra đi!
– Bạn làm thơ lẹ ghê! Không thua gì trạng Quỳnh vẽ giun! – Vừa nịnh nọt, Cúc Hương vừa lật tập xé giấy đưa cho Xuyến.

Trước ánh mắt hau háu của ba cô gái, Phán khoan thai đọc:

Dù quen biết hay không quen biết
Thì tụi này có thiết tha chi
Thực lòng thì có thứ chi
Ăn ngon nhớ gửi cấp kỳ, bạn ơi!

Bài thơ của Phán thể hiện đầy đủ nội dung Cúc Hương yêu cầu. Vì vậy, Phán vừa đọc xong, Cúc Hương liền vỗ tay khen ầm:
– Tuyệt cú mèo! Bạn đúng là một ngôi sao sáng trên bầu trời văn nghệ!

Xuyến cũng gật gù, tấm tắc:
– Thơ hay không kém gì thơ của thi sĩ Tò Te trên báo Mực Tím. Mặc dù chữ “chi” lặp lại tới hai lần nhưng “khuyết điểm” này thực ra không đáng kể lắm!

Lần nào khen thơ Phán, Xuyến cũng đều chêm vào một câu xiên xỏ. Nhưng Phán làm bộ như không để ý. Anh quay sang Thục:
– Thục thấy sao?

Phán tưởng Thục sẽ khen mình như Xuyến và Cúc Hương. Nhưng Thục lại nhăn mặt:
– Bài thơ kỳ quá!
Phán chột dạ:
– Dở quá hả Thục?
– Không phải dở, nhưng nghe nó vô tình và trơ trẽn sao sao ấy!

Lời phê bình của Thục khiến Phán đâm lúng túng. Anh chớp mắt phân bua:
– Nhưng đó là ý Cúc Hương mà!
– Trời ơi, bạn đừng có nghe lời con Thục! – Cúc Hương hừ giọng – Nó bị tay Phong Khê kia hớp hồn mất rồi!
– Mày đừng có nói bậy! – Thục nạt Cúc Hương và thò tay định ngắt khiến Cúc Hương phải hấp tấp lùi xa ra.

Phán đứng như chôn chân tại chỗ. Anh ngẩn ngơ nhìn ba cô gái, không biết phải nghe lời ai. Nhưng rồi, không thấy Thục nói gì thêm sau khi bị Cúc Hương chặn giọng, Phán mới yên tâm dời gót. Ra tới cửa, anh bỗng nghe tiếng Xuyến gọi với theo:
– Chiều mai nhớ đi ăn chè với tụi này nữa nghen

Giờ tan học hôm đó, Phán lầm lũi ra về. Anh cố đi thật nhanh, tránh mọi ánh nhìn, mặc kệ tiếng cười râm ran phía sau. Nhưng vừa ra khỏi cổng trường, anh đã thấy Xuyến, Cúc Hương và Thục đang đứng đợi.

Cúc Hương vẫy tay:

— Ê, Phán củi! Lại đây một chút!

Phán khựng lại. Anh ngập ngừng nhìn ba cô gái, vẻ cảnh giác. Sau vụ trêu chọc trong lớp, anh chẳng còn lòng dạ nào để đối diện với ai, nhất là ba người bạn vốn tinh quái nhất trường.

Xuyến cười tươi:

— Sao, hôm nay làm thơ đăng báo rồi, tính chảnh hả?

Phán đỏ mặt:

— Thơ… thơ nào?

Cúc Hương giả vờ tròn mắt:

— Thì bài “Cô em hiền thục” chứ còn gì nữa! Ai mà không biết là cậu viết cho con Thục nhà này!

Nói rồi, cô chỉ sang Thục. Cô bé giật mình, mặt đỏ lựng.

Phán lắp bắp:

— Tụi bây… nói tầm bậy gì vậy? Tao đâu có…

Xuyến liếc Cúc Hương, mỉm cười tinh quái:

— Đừng chối! Thơ của cậu được đăng hẳn trên Mực Tím, lại toàn nói về “bông hoa bẽn lẽn” nữa chứ. Nếu không phải Thục thì là ai?

Phán im lặng, không biết phải nói gì. Quả thật, bài thơ ấy anh viết cho Thục — nhưng không ngờ mọi chuyện lại ầm ĩ đến thế.

Cúc Hương nghiêng đầu:

— Thôi được rồi, tụi này không chọc nữa. Nhưng nè, vụ bức thư hôm bữa, cậu có giận bọn này không?

Phán ngạc nhiên:

— Thư nào?

Ba cô gái nhìn nhau, lúng túng. Cuối cùng, Xuyến cười gượng:

— Ờ… thì cái thư “vô tình và trớ trêu” đó.

Phán sững người. Một thoáng sau, anh cười buồn:

— À… thì ra là tụi bây viết thiệt à? Tao cứ tưởng ai đó chơi khăm…

Giọng anh pha chút thất vọng, khiến ba cô gái im bặt. Thục cúi đầu, giọng khẽ như gió thoảng:

— Tụi mình… chỉ đùa thôi.

Phán nhìn Thục, ánh mắt dịu lại:

— Tao biết. Nhưng đôi khi, một trò đùa cũng đủ làm người khác buồn thật lâu.

Nói xong, anh quay lưng bước đi, để lại ba cô gái đứng lặng nhìn theo.

Cúc Hương mím môi:

— Tội nghiệp ghê ha… Tao thấy mình hơi quá đáng thật.

Xuyến thở dài:

— Ừ, đúng là lần này tụi mình đi quá xa rồi.

Thục không nói gì. Nó đứng yên, nhìn chiếc bóng gầy gầy của Phán xa dần giữa dòng người, lòng trào lên cảm giác khó tả — vừa ân hận, vừa thương thương.

Tối hôm đó, Thục nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Hình ảnh Phán cúi đầu lặng lẽ quay đi cứ ám ảnh trong đầu nó. “Một trò đùa cũng đủ làm người khác buồn thật lâu…” — câu nói ấy vang lên khiến tim Thục nhói nhẹ.

Sáng hôm sau, vừa đến lớp, Thục đã thấy trên bàn mình một phong thư gấp nhỏ, màu vàng nhạt. Tim nó đập thình thịch. Bên ngoài chỉ có dòng chữ quen thuộc: “Gửi cô em hiền thục.”

Tay run run, Thục mở thư.

“Thục à,
Tao không trách gì tụi bây nữa. Tao hiểu hết rồi.
Chắc tụi bây không biết, ngay từ những ngày đầu tao ngồi gần bàn tụi bây, tao đã quý mến mấy đứa lắm.
Nhưng mà chắc do tao vụng về, nói năng không khéo, nên tụi bây tưởng tao ‘có âm mưu đen tối’ gì đó.
Thật ra, tao chỉ muốn tụi bây vui thôi.

Hôm nay, tao gửi lại mấy trái xoài cuối cùng của mùa. Gọi là để kết thúc ‘chuyên mục thư tín dưới ngăn bàn’.

Chúc tụi bây luôn cười vui như trước.

— Phán (Phong Khê).”

Thục đọc đến dòng cuối, mắt mở to kinh ngạc: Phong Khê?!
Nó quay sang Xuyến và Cúc Hương, giọng lạc đi:

— Trời ơi, Phong Khê chính là… Phán củi!

Hai cô bạn há hốc miệng.

— Cái gì?! — Xuyến la lên — Thật hả?

Cúc Hương giật lấy lá thư đọc vội. Cả ba im lặng một hồi lâu. Rồi như cùng lúc, họ bật cười, vừa ngượng vừa thương:

— Thì ra… tụi mình bị “củi” đốt thiệt rồi!

Từ hôm đó, ba cô gái bỗng thấy trong lòng nhẹ hẳn. Họ không còn giấu nhau những cái liếc trộm về phía bàn Phán nữa. Mỗi lần anh quay xuống hỏi bài, cả ba đều trả lời nhanh nhảu, giọng thân thiện hẳn.

Còn Phán, dù vẫn ít nói, vẫn rụt rè như mọi khi, nhưng mỗi khi bắt gặp ánh mắt Thục, môi anh lại khẽ cong lên, như có một nụ cười nhỏ nhoi nhưng ấm áp.

Và dường như, sau trò đùa “vô tình và trớ trêu” ấy, giữa họ bắt đầu một tình bạn khác — thật hơn, hiền hơn, và cũng khó quên hơn.

CHƯƠNG 6

Thục sẽ sẽ đặt bài thơ Phan vừa sáng tác vào trong ngăn bàn.
Nó thận trọng đến mức tưởng như mảnh giấy nhỏ kia có thể tan biến bất cứ lúc nào. Trong bài thơ đó, bọn Thục đã ngỏ lời xin lỗi Phong Khê, rằng những lời lẽ quá đáng trong lá thư trước chỉ là sự bỡn cợt, chẳng cần để tâm làm gì cho mệt, và cho rằng bọn Thục chơi với bạn là do quý mến chứ không phải vì… ham ăn, mong Phong Khê đừng hiểu lầm mà mang tội với… trời đất!

Khi nghe yêu cầu của Xuyên về “bài thơ cấp cứu”, Phan không giấu được nụ cười chế nhạo. Cúc Hương nhác thấy, liền trừng mắt:

– Bạn cười cái gì vậy? Chọc quê tụi này hả?
– Tui đâu dám!

Phan đáp với vẻ hiền lành nhưng Cúc Hương vẫn cảm thấy nhột nhạt. Mặc dù Phan không nói ra nhưng chắc anh đang cười thầm trong bụng! Cúc Hương nghĩ vậy và tự dưng nó cảm thấy bực mình. Nó bực Xuyên, bực Thục và bực cả chính nó. Tự nhiên viết thư chọc ghẹo người ta đã đời, bây giờ nhún mình xin người ta… tha lỗi, thật chẳng giống ai! Nhưng sự thế đã đến nước này, quả chẳng còn cách nào khác. Nhất là con Thục, từ ngày anh chàng Phong Khê rút lui không kèn không trống, mặt mày nó buồn thiu đến tội.

Bụng ấm ức sẵn, giờ lại thấy Thục cứ lúi húi với mẩu giấy trong ngăn bàn, Cúc Hương đâm xẳng giọng:

– Liệng đại nó vô trong đó! Mày làm gì rụt rụt rè rè cả buổi vậy!

Không quan tâm đến vẻ giận dỗi của Cúc Hương, Thục mơ màng hỏi:

– Chẳng biết lần này anh ta có hồi âm cho tụi mình không?

Cúc Hương càng điên tiết:

– Hồi âm hay không, kệ xác hắn! Lần này mà hắn còn im hơi lặng tiếng, tụi mình nhất định “xù đẹp” luôn, không có năn nỉ ỉ ổi gì nữa hết! Thật tao chưa thấy ai “vô tình bất nghĩa” như thằng cha này!

Cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện phải viết thư xin lỗi, Cúc Hương lại mặt sát Phong Khê không tiếc lời. Điệu bộ của nó hung hăng hệt một con gà chọi. Nhưng qua hai ngày sau, khi trong ngăn bàn của Thục xuất hiện lá thư hồi âm của Phong Khê kèm theo ba thanh chocolat, cũng chính Cúc Hương là người đầu tiên ca ngợi Phong Khê lên tận mây xanh:

– Thật tao chưa thấy ai ăn ở có tình có nghĩa như anh chàng này! Người dễ thương như vậy đúng là nằm mơ cũng không thấy nổi! – Rồi nó quay sang Thục, chép miệng – Con Thục này thiệt tốt phước!

Thục “xí” một tiếng:

– Bữa trước mày rủa anh ta tới mày tới mặt, bữa nay thấy có ăn, lại trở giọng tâng bốc, thật chẳng biết mấy chữ nào!

Cúc Hương nhướng mắt:

– Mày đừng có bôi bác bạn bè! Tao khen hắn là khen sự thông minh của hắn chứ đâu phải vì mấy thanh chocolat “hối lộ” kia!
– Khen sự thông minh? – Thục ngạc nhiên.
– Chứ sao! – Cúc Hương cười hì hì – Vừa rồi mình viết thư bảo với hắn là mình chơi với bạn vì quý bạn chứ không phải vì ham ăn, hắn biết ngay là mình nói dối nên tiếp tục gửi chocolat cho mình. Như vậy hắn chẳng phải hạng người thông minh xuất chúng là gì!

Lời giải thích của Cúc Hương khiến Thục không nhịn được cười. Nó đang định lên tiếng bắt bể thì Xuyên đã gọi giật:

– Lại đây tụi mày ơi! Lại xem anh chàng Phong Khê giở giọng “ghen tương” với con Thục nhà mình nè!

Thục, Cúc Hương và cả Phan cũng nhảy nhảy tới, nhòm nhòm đọc. Trong thư, đúng là Phong Khê có dáng điệu “ghen tương” thật. Hắn nói, hắn không ngờ bọn Thục “đào hoa” đến mức có thể còn liên lạc với… một anh chàng khác nữa, vì trong bài thơ có câu:
“Bữa trước anh giận, em đau,
Hôm nay anh tới, em đâu mất rồi?”

– “Anh tới, em đâu mất rồi?” – Phong Khê bắt bẻ – chữ “anh” trong câu thơ đó là ai vậy? Có phải là tôi không? Hay là một “anh” nào khác?

Đọc đến đó, cả bọn cười nghiêng ngả. Cúc Hương cầm lá thư vẫy vẫy:

– Chá! Anh chàng này ganh ghen dữ hen! Mới là “bạn văn chương” thôi đã làm như vợ chồng mấy năm!

Thục đỏ mặt, liếc nó một cái:

– Nói bèn lẹn! Đưa đây coi tiếp!

Nó đọc tiếp những dòng cuối:

“Dẫu vậy, tôi vẫn tha thứ cho bọn bạn. Còn chocolat là tôi gửi để… chuộc lỗi vì đã giỏi làm thơ nhưng lại kém trong khoa đón ý phụ nữ. Mong đừng ai nói tôi… ham mê ăn uống nhé!”

Đọc xong, cả bọn cười vang. Xuyên ngứa miệng:

– Tao nghi ông này phải là nhà thơ chuyên nghiệp chứ không phải học sinh thường đâu! Viết câu nào cũng có “điệu” hết!

Cúc Hương gật gù:
– Đúng đó! Nếu không phải thi sĩ, thì chắc cũng là nhà… văn hóa xã hội gì đó!

Phan từ nãy giờ vẫn im lặng, nghe tới đó chẳng nhịn được cười. Anh hỏi khẽ:
– Rồi lần này mấy bạn định làm gì tiếp? Viết thư trả lời nữa hả?

Cúc Hương cười giòn tan:
– Phải trả chứ! Bọn tui đâu có thua! Không trả lời thì mất hẳn phong độ của “tam nương” nhà nữ sinh rồi!

Thục nhỏ giọng:
– Nhưng viết gì bây giờ? Hôm trước đã xin lỗi, giờ viết nữa sợ… dai quá!

Cúc Hương vung tay:
– Dai thì dai! Miễn vui là được! Tao sẽ nghĩ ra một đoạn cho ra trò, mà làm sao cho hắn “tự sát” luôn mới đã!

Nó nói mà mắt sáng rực lên. Xuyên thì gật gù tán thưởng:
– Hay! Mày có năng khiếu văn chương, để mày viết đi! Lần này phải cho Phong Khê… chịu không nổi mới thôi!

ối đó, Cúc Hương mang theo tập giấy kiểu, cây bút màu, và một chụm kẹo để… lấy “cảm hứng”. Cả bọn họp lại ở nhà nó. Phan cũng bị kéo tới cho “có ý kiến chuyên môn”.

Xuyên trực nhật nồi kẹo, Thục ngồi xếp lại những lá thư cũ, còn Cúc Hương thì tự cho mình vai trò “chủ biên”. Nó trả giấy về phía Phan, giọng trầm trọng:

– Này thi sĩ, lần này tụi này muốn làm một “tác phẩm để đời”, không phải dạng bình thường. Vậy anh góp ý giúp đi!

Phan cười:
– Tôi sợ các bạn “để đời” thiệt rồi không ai dám gả chồng!

Cúc Hương le lưỡi:
– Anh đừng có trừng phạt! Tui viết văn chứ có làm tội ai đâu!

Nó cúi xuống, cầm bút, nghiêng đầu nghĩ ngợi. Sau một lúc, nó viết như bay:

“Gửi anh Phong Khê,
Anh nói anh ghen, bọn em chỉ biết cám ơn. Đời thiếu gì người vô cảm, được anh quan tâm, dù là ghen, cũng đáng quý rồi.
Nhưng mà, đừng quên: bọn em đâu có hứa gì với anh đâu nhé!
Còn chocolat, bọn em xin nhận, vì nếu anh là thi sĩ, thì bọn em cũng cần “cảm hứng” để làm thơ lại cho xứng tầm…”

Đọc xong, Xuyên vỗ tay đấm đấm vào không khí:
– Đúng là “tuyệt phẩm”! Câu “đâu có hứa gì với anh” nghe sao mà… chanh chua!

Phan liếc Cúc Hương, ngắn gọn:
– Nghe qua thì văn của mày đấm thẳng vào mặt người ta đó!

Cúc Hương nhún vai:
– Ai kể! Tao không thích giả vờ ngọt ngào. Còn anh ta, nếu thông minh thì sẽ đọc ra ý tốt trong đó.

Phan định nói gì đó nhưng rồi thôi. Anh cũng không hiểu vì sao mình lại cảm thấy một chút… thương hại cho anh chàng Phong Khê này.

Sau khi viết xong, Thục là người cẩm thư đem gửi. Nó nói nhỏ:
– Tao không biết anh ấy còn đọc thư nữa không. Nhưng thôi, cứ để đó, biết đâu lại có chuyện gì vui.

Nó nói rồi mỉm cười khẽ, trong mắt có chút mong mỏi.

Một tuần trôi qua, cả bọn bắt đầu quên chuyện thư từ. Bỗng chiều thứ sáu, Thục từ phòng trực chạy vào, mặt đỏ bừng:

– Lại có thư! Thư của anh Phong Khê!

Cúc Hương và Xuyên nhảy dựng cả lên. Phan ngẩng lên khỏi cuốn sách, cười khẽ:
– Đó, tao nói rồi, không có thi sĩ nào chịu yên đâu.

Lá thư lần này dày hơn mọi lần. Ngoài bì thư, Phong Khê viết thêm mấy chữ ngoằn ngoèo:
“Xin đừng cười trước khi đọc hết.”

Thục nghiêm trang mở thư, đọc chậm rãi.

“Bạn Thục,

Tôi không biết phải gọi bạn là gì nữa. Tôi bắt đầu như một trò đùa, rồi giờ chính tôi bị trò đùa đó giữ lại.
Tôi không ghen nữa đâu. Tôi nhận ra rằng cái tôi từng gọi là “thi sĩ” chỉ là một thằng con trai muốn tỏ ra khác người, nhưng chỉ biết lẫn trong những câu chữ hoa mĩ.

Thư của các bạn – dù có châm chọc, đùa giỡn – lại khiến tôi cảm thấy mình bị đọc thấu, bị soi rọi. Tôi ngồi nhìn lại, và lần đầu tiên viết như một người bình thường.

Tôi không biết các bạn là ai, học trường nào, thậm chí có thực hay không. Nhưng tôi muốn cảm ơn – vì chính các bạn đã làm tôi ngừng nói bằng những câu thơ của người khác, để biết nhẹ nhàng viết nên câu của mình.

Tôi sẽ không viết thêm thư nữa. Nhưng nếu có lúc nào đó các bạn đọc lại những dòng này, xin biết rằng – ở đâu đó, vẫn có một thằng thi sĩ đã từng… học được cách im lặng từ một nữ sinh vô danh.”

Cúc Hương đọc xong, không nói gì. Xuyên cũng lạ yên. Một lúc sau, Phan khẽ nói:

– Ông này nói hay thật. Từ đầu đến giờ, viết gì cũng có tánh “lố”, mà đến thư cuối thì lại giống… một người lớn.

Thục gấp lá thư lại, khẽ thở dài:
– Tao không ngờ ông ấy lại nghiêm túc như vậy.

Cúc Hương cười nửa miệng:
– Thôi, vậy là kết thúc một cuộc… phiêu lưu văn chương!
– Ở đòi nào còn người viết thư đẹp như vầy nữa đâu…

Cả bọn im lặng. Ngoài trời, mưa nhỏ rơi, rộn rã như những giọt tiếng cuối cùng của một câu chuyện mùa trước.

Vài tháng trôi qua. Năm học mới bắt đầu, chuyện “thư từ bí ẩn” dần lùi vào ký ức như một trò vui của tuổi học trò.

Một buổi sáng thứ hai, khi Thục đang đứng chờ điểm danh, Xuyên bỗng chạy tới, tay cầm tờ Tuổi Hoa Chủ Nhật, hét lên:

– Nè nè, tụi bây coi nè! Thơ của Khê P. nè!

Cúc Hương giật lấy, đọc thành tiếng:

“Cho một người không tên”

Tôi từng viết những lá thư dài
Bằng giọng của kẻ mộng mơ chưa dám tỉnh
Cảm ơn người – không tên, không mặt,
Đã dạy tôi rằng: thật lòng không cần nhiều chữ đẹp.

Có thể rồi người quên,
Nhưng ở góc nhỏ nào đó của trang giấy,
Tôi vẫn viết tiếp những câu cho riêng mình,
Như lần đầu tiên biết cách thương một người –
mà chẳng cần biết người ấy là ai.

Đọc đến đó, cả ba đứa nhìn nhau. Phan đi ngang, nghe loáng thoáng, khẽ mỉm cười:

– Thấy chưa, tao nói rồi. Ông này thiệt ra có tài, chỉ cần có người “gỡ” lớp giả vờ đi là sáng liền.

Cúc Hương gập tờ báo lại, thở ra:
– Ờ, công nhận. Mà cũng hay. Hồi đó mình viết chơi, ai ngờ… lại giúp người ta thiệt.

Thục cười nhẹ, mắt hướng ra sân trường đang ngập nắng:
– Chắc ảnh đang ở đâu đó, viết tiếp. Mà thôi, ai cũng có một người “không tên” trong đời mà.

Gió thổi qua, tờ báo bay phấp phới, dừng lại trên ghế đá nơi cả bọn vẫn hay ngồi.
Những dòng chữ mực in vẫn còn thơm, và câu chuyện nhỏ ngày ấy — như hương kẹo chocolat thoang thoảng, vừa ngọt, vừa xa.

10/12/1992

Nguyễn Nhật Ánh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *